Chương 167: Lavis phát giác
Qiu kể hết những gì mình biết ra sau liền trở lại nhà tạm, về việc vì sao biết được Nick chính là con của Udonna?
Sau khi biết được năm người trẻ tuổi kia chính là người được chọn làm power rangers sau, Qiu đã vâng theo lời thầy Ando dạy dỗ tiến hành việc thu thập mẫu một cách kỹ càng, dù sao lúc kia bọn người đánh nhau múa may quay cuồng như vậy, rách miếng da, rơi miếng tóc, ít chút máu cái gì quả thật là quá bình thường.
Không gì khác, chỉ là Qiu muốn làm rõ sức mạnh thể chất của bọn họ đến từ đâu mà thôi, ừ, các Shinkenger Qiu cũng lưu giữa một phần chỉ là bọn họ cũng không biết mà thôi.
Mà trong năm người, chỉ có ADN của Nick là tương đồng với Udonna nhiều hơn so với những người khác, kết hợp với việc điều tr.a được chỉ là con nuôi của gia đình hiện tại, thế này thì còn gì để nói nữa sao?
Trở về nhà mở cửa ra đã thấy được G1 đang loay hoay vài loại thảo dược của thế giới này, tìm quanh một vòng đều không thấy bóng dáng thầy Ando mới mở miệng hỏi.
“G1, thầy Ando đâu rồi?”
“Chù nhân còn đang ở dưới tầng hầm nghiên cứu pho tượng kia, cậu có việc gì cứ nói, tôi sẽ đi thông báo.”
“Không có việc gì, tôi muốn báo là sẽ rời đi vài ngày mà thôi, khoảng chừng mười ngày nửa tháng sẽ trở lại.”
“Đã rõ, lên đường bình an, bye bye babe!” G1 không biết từ đâu lấy ra một cái khăn mùi xoa trắng chớp chớp mắt hướng Qiu vẫy vẫy chào tạm biệt.
“Ây, cũng không biết là học từ ai.” Qiu khóe miệng co giật nhỏ giọng lẩm bẩm, cũng không quên đối G1 vẫy tay đáp lại sau mới mở ra cổng không gian đi vào.
Qiu vừa rồi đã chú ý đến trên bàn đã vơi đi một phần năm thanh kẹo, thế mới biết thầy Ando đã bắt đầu học tập kiến thức khoa học kỹ thuật rồi.
Qiu nguyên bản còn muốn ăn cơm nghỉ ngơi một hồi rồi mới bắt đầu thử một chút hấp thu tri thức ma pháp chứa trong kẹo, dù sao những ngày này cường độ cao điều khiển TS4 bay khắp nơi quả thật rất mệt, thế nhưng thân là trưởng giả thầy Ando vẫn còn tiếp tục cầu tiến, bản thân cũng không thể lại chậm trễ tiến bộ.
Để có nhiều thời gian tiêu hóa tri thức ma pháp, Qiu quyết định quay trở về thế giới Thanh gươm diệt quỷ lợi dụng chênh lệch thời gian đồng thời hưởng thụ một chút cảm giác bình yên phơi nắng, ngắm một chút hoa, tắm một hồi suối nước nóng.
“Phù, cuối cùng cũng hết một nửa rồi, mặc dù có một vài ma pháp không thực dụng lắm thế nhưng có thể để đó tích lũy làm cơ sở để phát triển những đạo cụ ma pháp khác.”
Những ngày này Qiu vừa học tập vừa ghi những kiến thức này vào K3, cũng dùng nó để so sánh sự khác biệt giữa hai thế giới, phải nói làm sao đây, chỉ có một bộ phận là tương tự, ngoài ra điều là khác biệt, thậm chí còn có vài điểm là hoàn toàn ngược lại.
Nghĩ đến việc muốn thông hiểu kết hợp cả hai bên đầu Qiu liền ẩn ẩn có cảm giác trướng lên, nhưng không có cách nào khác, muốn tiến bộ là phải học tập rèn luyện.
“Ngày mai lại là đến thời điểm đón Ernessa rồi, không biết lần trước sau khi trở về em ấy có bị bắt lại răng dạy không nữa.”
Mà trong lúc Qiu vùi đầu vào học tập tiến bộ, một thế giới khác Ernessa đang vì hành động tùy hứng của bản thân mà trả giá đắt.
Chổi lông gà từ từ được giơ lên đỉnh đầu che khuất ánh mặt trời sáng tỏ, để lại bóng tối kéo dài, một cơn gió nhẹ thổi ngang lông gà run run làm lòng người mát lạnh, trong điện quang hỏa thạch, chổi lông gà ngược gió vung vẩy, vun vút xé gió nhằm thẳng mục tiêu mà tiến tới.
Chát!
“A!”
Chát!
“A!”
Chát!
“A!”
Âm thanh vanh vảnh vang lên một hồi lâu mới ngừng lại, một đám người hầu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một hồi cũng không ai dám đi vào bên trong xem xét tình hình.
Thấy cảnh này, người hầu thâm niên Malyet chỉ là nhắm mắt lắc đầu thở dài một hơi liền tự mình đi đến trước cửa xe, nhẹ nhàng gõ cửa hỏi:
“Thưa bá tước, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”
“Được rồi, cô vào đi.” Khoảng hai phút sau, bên trong nhà xe mới vang lên tiếng hô.
“Con đã biết sai lầm của bản thân chưa?” trả lại chổi lông gà gia truyền cho nữ hầu Malyet, bá tước Lavis nghiêm túc nhìn con gái nhỏ của bản thân trầm giọng hỏi.
“Ai ui, con đã biết lỗi rồi, lần sau sẽ chú ý nhiều hơn.” Ernessa xoa xoa sưng lên cái mông nói.
“Còn có lần sau?” bá tước Lavis dâng cao âm lượng, xem ra đây là bản thân đánh đập chưa đủ?
Ernessa biết mình lỡ lời, lắp ba lắp bắp nói: “Lần, lần sau khi, khi muốn đi con sẽ xin, xin phép mẹ trước.”
Bá tước nghe vậy cũng là phiền muộn xoa xoa hai bên thái dương, nói sẽ xin phép, như vậy con bé vẫn còn muốn đêm khuya chạy ra ngoài chơi rồi?
Hồi lâu sau, bá tước Lavis mới để người hầu dọn lên bữa sáng rồi lui ra mới ra hiệu Ernessa ngồi vào bàn dùng bữa, từ tốn nói: “Nói đi, con có chuyện gì giấu mẹ?”
“Ây, cái này còn liên quan đến bí mật của người khác, không thể nói được.” Ernessa thấy được mẹ lại một mặt chăm chú nhìn bản thân, cuốn quýt nói tiếp: “Nhưng con đảm bảo chỗ con đến không có bất cứ nguy hiểm gì, còn rất thú vị, lần sau chắc chắn sẽ mang theo quà lưu niệm về cho mẹ!”
“Thôi được rồi.” bá tước Lavis thở dài một hơi nói: “Con có thể từ trong đám người hộ vệ vô thanh vô tức rời đi cũng coi như là có chút bản lĩnh bảo toàn tính mạng, mẹ có thể cho con đi, à đúng, lần sau là lúc nào?”
“Lần sau? Là tối nay.”
Khá lắm, vậy coi như là mỗi tối đều phải chạy ra ngoài chơi rồi? Không tiết chế như vậy làm sao còn có thời gian nghỉ ngơi, làm sao còn có đầy đủ tinh thần mà học tập cho giỏi?
Bá tước Lavis đang muốn lại bão nổi, thế nhưng nhiều năm kinh nghiệm chinh chiến làm cô bình tĩnh lại, chăm chú quan sát con gái bản thân.
Không chú ý không nhận ra, Ernessa tuy rằng bị đánh đôi mắt hơi, còn lại cả người đều tỏa ra rất tinh thần, không có mảy may là mỏi mệt.
Nếu tính luôn cả ngày hôm qua, con bé đáng lẽ ra đã hai ngày hai đêm không ngủ rồi, thế mà vẫn tinh thần như vậy, chẳng lẽ chỗ bí mật này còn có thể tẩm bổ tinh thần xua tan mỏi mệt?
Nhưng vậy chẳng phải là để cho con người ta dài ra mấy tiếng đồng hồ để sống?
Lavis bản thân là kỵ sĩ cấp 5, có thể hơn một tháng không ăn không uống sinh tồn, cộng thêm ma lực đạt cấp 6, có thể hơn một tháng không ngủ không nghỉ, cả hai cộng lại mới có thể để cô tận dụng khoảng thời gian dư dả này ở trong chiến tranh đạt được nhiều chiến tích bất khả tư nghị.
Nếu như không có cả hai cùng tiến, cô cũng không thể giữ vững danh hiệu bá tước của bản thân.
Mà Ernessa chỉ là kỵ sĩ học đồ, cũng chưa bắt đầu học tập ma pháp đâu đã có thể không ngủ hai ngày vẫn còn mặt mày tỏa sáng, nói không chắc có thể tận dụng khoảng thời gian này để tiến bộ.
Nghĩ đến đây, khóe miệng bá tước Lavis dần dần câu lên, mà ở đối diện đang chăm chú đối phó bữa sáng Ernessa dường như cảm nhận được thứ gì rùng mình một cái, kinh nghi ngó trái ngó phải, thế nhưng vẫn không phát hiện có điều gì quái lạ.
Ernessa hoàn toàn không biết, tuy bản thân cô không tiết lộ điều gì thế nhưng mẹ của cô cũng đã dùng kinh nghiệm của bản thân đoán được hai ba phần mười.
Không phải sao, ngoại trừ không đoán ra phía bên kia là một thế giới khác, có thể kéo dài thời gian sinh hoạt đúng là không thể tranh cãi sự thật!