
- Chương 1: Tử chiến đến cùng
- Chương 2: Hôn mê bất tỉnh
- Chương 3: Xuân về hoa nở, vạn vật tái sinh, sức sống dạt dào
- Chương 4: Một mình rời khỏi Đào Sơn
- Chương 5: Hạo Khiên ca ca
- Chương 6: Võ quán trúc khê
- Chương 7: Hinh nhị
- Chương 8: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 9: Tiên nhân áo trắng
- Chương 10: Tiên sơn Thiên Thanh
- Chương 11: Thử thách nhập môn (Phần 1)
- Chương 12: Thử thách nhập môn (Phần 2)
- Chương 13: Thử thách nhập môn (Phần 3)
- Chương 14: Thần tiên sư phụ
- Chương 15: Bỏ mộc thành tịch
- Chương 16: Hương sắc hoa đào
- Chương 17: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 18: Đàn thất tuyệt
- Chương 19: Quyến luyến chia tay
- Chương 20: Sớm chiều kề cận
- Chương 21: Lại thấy ánh mặt trời
- Chương 22: Bắt đầu học ngự kiếm
- Chương 23: Ranh giới sinh tử
- Chương 24: Vô Mộng kiếm
- Chương 25: Nhẹ tựa chim hồng
- Chương 26
- Chương 27: Gặp lại
- Chương 28: Tiên giới
- Chương 29: Hội bàn đào
- Chương 30: Cửu Thiên Huyền Nữ
- Chương 31: Xuống núi
- Chương 32: Chúng ta không phải thần tiên
- Chương 33: Trời phạt
- Chương 34: Cương thi
- Chương 35: Có hi vọng
- Chương 36: Lời giải thích
- Chương 37: Ngàn năm thi vương
- Chương 38: Giao dịch
- Chương 39: Trọn Kiếp hoa
- Chương 40: Tập quen
- Chương 41: Hắn sai sao?
- Chương 42: Vương gia
- Chương 43: Vương mực đồng
- Chương 44: Hang ổ
- Chương 45: Cùng sinh cùng tử
- Chương 46: Tiểu vân
- Chương 47: Ta có phải hay không đã quá ích kỉ?
- Chương 48: Quyết định
- Chương 49: Minh Ảnh
- Chương 50: Trở về
- Chương 51: Tịch nhi, con sẽ hận vi sư sao?
- Chương 52: Số phận
- Chương 53: Gian tế
- Chương 54: Xảy ra chuyện
- Chương 55: Can tâm tình nguyện
- Chương 56: Giải độc thần kì
- Chương 57: Điều tra
- Chương 58: Mạnh tiêu nhiên
- Chương 59: Luyến tiếc
- Chương 60: Nhất định không rời khỏi
- Chương 61: Tức giận
- Chương 62: Ma cung
- Chương 63: Cảm giác quen thuộc
- Chương 64: Ta thấy ngươi không phải là người xấu!
- Chương 65: Việt long trạch
- Chương 66: Địa lao
- Chương 67: Ngoài dự kiến
- Chương 68: Giống nhau
- Chương 69: Chuyện cũ
- Chương 70: Sự thật sau cái chết của cha mẹ
- Chương 71: Không thể tin
- Chương 72: Bí mật hé lộ
- Chương 73: Tuyệt vọng
- Chương 74: Chờ huynh…một lần nữa trở về bên cạnh muội
- Chương 75: Hồi ức
- Chương 76: Giải cứu
- Chương 77: Ta muốn cả hai
- Chương 78: Cơn đau khó hiểu
- Chương 79: Giải thuật
- Chương 80: Mất trí nhớ
- Chương 81: Trở thành đệ tử tốt nhất trong mắt sư phụ!
- Chương 82: Muốn thời gian dừng mãi ở khoảng khắc này
- Chương 83: Thổ lộ
- Chương 84: Hôn
- Chương 85: Vậy có phải trước đây…
- Chương 86: Mong người thành toàn!
- Chương 87: Thầy trò thì thế nào?
- Chương 88: Hữu duyên vô phận
- Chương 89: Thỏa hiệp
- Chương 90: Nhớ lại
- Chương 91: Hóa giải hiểu lầm
- Chương 92: Ta dạy nàng
- Chương 93: Cuộc sống nhàn hạ
- Chương 94: Chỉ còn 5 ngày
- Chương 95: Gọi ngươi là gì? Sư nương?
- Chương 96: Phản bội
- Chương 97: Ngọn nguồn của sự phản bội
- Chương 98: Ước hẹn 20 năm
- Chương 99: Đồng quy vu tận
- Chương 100: Hôn mê
Thể loại: Huyền huyễn, sư đồ luyến, HE
Edit: Tử Nguyệt, Băng Tâm, Lưu Nguyệt
Beta: An Lam
Hắn – là tiên tôn trên Thiên Thanh, thượng tiên ở lục giới, nắm giữ vị trí gần như cao nhất. Tâm hệ thiên hạ, tâm hệ chúng sinh, giết yêu tuyệt tình.
Nàng – cuộc đời này chỉ vì hắn mà sống. Trước khi chết cũng chỉ nói một lời. “ Ta nguyện hồn phi phách tán, đổi lấy một đời được ở gần chàng”.
Năm trăm năm trước, hắn cứu nàng.
Một khắc kia tỉnh dậy trong lòng hắn, nàng liền biết, cuộc đời này, không thể không có hắn.
Năm trăm năm sau, nàng là tiên tử được Vương mẫu nương nương sủng ái nhất.
Lại cam nguyện vì hắn, nhảy xuống luân hồi.
Năm trăm năm yêu say đắm, năm trăm năm trăn trở chờ đợi, trong bao nhiêu thống khổ bi thương.
Lúc đó tỉnh mộng, biết vậy đã chẳng làm. Kí ức kiếp trước, cuồn cuộn chảy đến. Là sư phụ? Hay vẫn là người yêu?
– Thầy trò thì thế nào? Ta sớm đã bỏ qua tất cả, cần gì phải quan tâm cái này cái nọ?
– Tịch nhi, nàng có biết tâm ý của vi sư không?
– Mộng Tịch, muốn cứu sư phụ ngươi nhất định ngươi sẽ phải hi sinh mạng sống, ngươi đã vì hắn nhảy xuống luân hồi, giờ cũng cam tâm chết vì hắn sao?
– Chỉ cần có thể cứu sư phụ, việc gì ta đều nguyện ý đi làm. Huống chi ta đến đây cũng chỉ vì sư phụ, tất cả cũng đã nhìn thấu ở năm trăm năm trước rồi.
Bất luận là người là tiên, là sư là đồ.
Kiếp trước ân oán, kiếp này gút mắc, cuộc đời này chỉ vì hắn mà sống.
-Dịch Vân Lạc, ta nguyện hồn phi phách tán, đổi lấy một đời gần chàng.-