
Quỷ Y Vương Phi: Độc Sủng Chiến Vương Gia
✍ Đại Mặc
225 chương
1,748 lượt xem
5 ✩
✎
- Chương 1: Xuyên qua, quý nữ hung hăng nghịch ngợm
- Chương 2: Hạ độc
- Chương 3: Chiến Vương gia
- Chương 4: Trả thù lao ta liền cứu người
- Chương 5: Xâm phạm Chiến Vương gia?!
- Chương 6: Ép hôn
- Chương 7: Quỷ Y nhân
- Chương 8: Thừa cơ
- Chương 9: Truy bắt
- Chương 10: Nhạc linh vy
- Chương 11: Ta thực đau đầu mà!
- Chương 12: Âm mưu
- Chương 13: Khẩn cấp!
- Chương 14: Giải nguy
- Chương 15: Xảy ra chuyện
- Chương 16: Tin tưởng
- Chương 17: Đệ nhất quỷ y
- Chương 18: Sống sót
- Chương 19: Tỉnh rồi
- Chương 20: Sự thật
- Chương 21: Chọn nàng?!
- Chương 22: Từ phu nhân tự đào hố chôn mình a
- Chương 23: Tức giận
- Chương 24: Nghi ngờ
- Chương 25: Càng hoài nghi, ta càng phải vô sự
- Chương 26: Kế hoạch
- Chương 27: Đột nhập
- Chương 28: Nàng không phải Quỷ Y
- Chương 29: Đấu thú
- Chương 30: Bản vương phải cố hết sức thôi
- Chương 31: Đấu cờ
- Chương 32: Đền đây!
- Chương 33: Ý tứ
- Chương 34: Đến tạ tội
- Chương 35: Chiến Vương gia rất ngon miệng a
- Chương 36: Có biến
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Thâm cừu đại hận
- Chương 39: Thầy thuốc nhân từ như cha mẹ
- Chương 40: Đột kích
- Chương 41: Sơn tặc trên đường
- Chương 42: Phu thê hợp sức
- Chương 43: Tách gân tay
- Chương 44: Manh mối bất ngờ
- Chương 45: Chậm một bước
- Chương 46: Bản vương không thể không có kẻ thù
- Chương 47: Rơi xuống vực (1) - Sao có thể hoàn hảo vô khuyết?
- Chương 48: Rơi xuống vực (2) - Hai chín ngày một tháng
- Chương 49: Rơi xuống vực (3) - Thần bí
- Chương 50: Rơi xuống vực (4) - Vết thương
- Chương 51: Rơi xuống vực (5) - Độc dược
- Chương 52: Rơi xuống vực (6) - Ngươi chạy đi đầu thai à?
- Chương 53: Sự tình trong đêm
- Chương 54: Tang sự
- Chương 55: Kết cục của Từ Thị
- Chương 56: Khởi hành
- Chương 57: Sương mù mai phục
- Chương 58: Đến giúp
- Chương 59: Hồ băng thần bí
- Chương 60: Hồ nước uyên ương
- Chương 61: Khinh bạc
- Chương 62: Không chút kiêng dè
- Chương 63: Nguyên lai
- Chương 64: Di Hồng viện
- Chương 65: Hoàn khố trường nữ
- Chương 66: Hắn quả nhiên là Tam Hoàng tử!
- Chương 67: Cùng cứu Nguyên Thiên Tứ
- Chương 68: Học viết chữ
- Chương 69: Bị ép cưới
- Chương 70: Rõ ràng đoạt phu quân ta
- Chương 71: Cùng một chỗ xem kịch vui (1)
- Chương 72: Tứ Hoàng Tử thổ lộ
- Chương 73: Làm sao tìm được Lang quân như ý
- Chương 74: Tìm Tam hoàng tử hỗ trợ
- Chương 75: Khảo hạch Phật tháp
- Chương 76: Không thể gả cho hoàng thất
- Chương 77: Dương Nịnh công kích
- Chương 78: Hãm hại người cũng cần thông minh
- Chương 79: Lần nữa bị ám toán
- Chương 80: Tàn phế thì đã làm sao ?????
- Chương 81: Uổng phí tâm cơ
- Chương 82: Quỷ y lại ra tay
- Chương 83: Chiến vương gia cũng không phải ngồi không chờ chết
- Chương 84: Thái tử gây khó dễ
- Chương 85: Khống chế Vương gia
- Chương 86: Kỹ thuật lừa người khôn khéo
- Chương 87: Cầm giải dược rồi giết
- Chương 89: Kẻ tham ăn không mập
- Chương 90: Dưỡng người như tiểu bạch kiểm
- Chương 91: Rơi vào bẫy Thái Tử (Thái Tử lừa bố mày)
- Chương 92: Quỷ kế trùng trùng điệp điệp
- Chương 93: Tìm người nghiêng trời lệch đất
- Chương 94: Đi theo bạn chán ghét Ngọc Cô Hàn
- Chương 95: Ai làm bánh ngọt xấu như vậy
- Chương 96: Ta có phụ thân tốt
- Chương 97: Hoàng Thượng muốn giết ngươi!
- Chương 98: Bị nhìn thấu thân phận
- Chương 99: Con gái Nhan gia
- Chương 100: Nhan gia bị khống chế
- Chương 101: Đánh đại hoàng tử nước Mục
Nàng, là thiên tài gia chủ của Đường Môn thế gia, tuyệt sắc, ngông cuồng, lười biếng, độc ác.
Hắn, là Chiến Vương của vương triều Thiên Long, là một vương gia có tật ở chân, khuynh thành, lãnh đạm, xấu bụng, giả dối.
Quả là sự dại dột của trưởng nữ khi tự thân ra sống độc lập, vốn nàng không muốn mang danh hoàn khố vô độ, nhưng sau một đêm liền trở thành "hàng quý hiếm", đến cả Thái Tử cũng tự mình tới cửa cầu thân!
Quả là một mưu kế thâm sâu, trong kinh thành rộn lên tin đồn Đại tiểu thư ở phủ Nhạc tướng quân cùng Chiến Vương gia gạo nấu thành cơm!
Người bị hại nào đó: Ta đường đường là xử nữ! Ta mang bầu lúc nào! Ngươi cố ý phao những lời đồn kia ra ngoài sao?!
Kẻ xảo quyệt nào đó: Ý ngươi là bản vương không có cùng ngươi gạo nấu thành cơm? Không cần gấp gáp, chuyện đó sớm muộn cũng xảy ra thôi.
Người bị hại nào đó bắt đầu lắp bắp: Này này này Chiến Vương gia, quân tử động khẩu bất động thủ a. . .