Chương 122 : Không Đề.

Quân đội của Trần Minh giờ mão bắt đầu nhổ trại xuất phát.
Trần Minh một ngựa dẫn đầu, trên người khoác phiến giáp, sau lưng ngựa cắm thêm một cây đại kỳ, chỉ cần bất cứ ai liếc nhìn một chút đều nhận ra thân phận thủ lĩnh của Trần Minh.


Đi ngay sát sau lưng Trần Minh là Lý Cầm cùng A Sử có điều hai người cũng không cưỡi ngựa mà là . . . cưỡi lừa .
Tại Giao Chỉ tìm ngựa rất khó, tìm ngựa tốt lại càng khó, dĩ nhiên đối với Lý gia mà nói thì kiếm cho Lý Cầm một con ngựa cũng không tính là gì tuy nhiên nếu thế thì lại quá bắt mắt.


Trừ đoàn kỵ binh thám báo mà Chu gia cho Giả Tông ‘mượn’ ra thì chỉ có Trần Minh cùng Chu Thái mới có thể cưỡi ngựa chiến.
Lý Cầm không quan không chức, lại lấy tư cách gì đi cưỡi ngựa ? cho hắn cưỡi lừa cũng đã là chiếu cố mặt mũi Lý gia.


Lý Cầm có thuật cưỡi ngựa không tệ lắm, ít nhất khi hắn cưỡi lừa cũng không lộ ra có gì không quen thuộc hay không thoải mái nhưng mà A Sử bên cạnh mới thật sự là khó coi.


A Sử không biết cưỡi sinh vật bốn chân này, khi leo lên lưng con lừa thì hai chân cùng hai tay đều cố gắng dùng sức bám vào người la, nhìn có phần ‘khổ’ cực kỳ.
Nếu không phải A Sử lần này còn phải dẫn đường cho Trần Minh, nói như thế nào hắn cũng không cưỡi lừa mà lựa chọn đi bộ.


Ngoài ra A Sử không muốn cưỡi thì Trần Minh cũng sẽ bắt A Sử tập cưỡi cho quen, tại thời đại này không biết cưỡi lừa hay ngựa thì khác gì hậu thế không biết đi xe đạp, xe máy cùng cả ô tô ?.


Người bình thường thì cũng thôi đi nhưng Trần Minh có lòng bồi dưỡng A Sử, kiểu gì A Sử cũng phải học xong cưỡi ngựa chứ đừng nói chỉ cưỡi con lừa.
Dĩ nhiên nói người cũng phải nghĩ đến bản thân mình, Trần Minh cũng tự biết bản thân mình cưỡi ngựa không giỏi.


Hắn nhận được truyền thừa từ hai vị danh tướng nước Nam là Lê Văn Hưng cùng Nguyễn Xí nhưng bất kể Lê Văn Hung hay Nguyễn Xí cũng không phải kỵ tướng, địa giới Việt Nam đã hạn chế bọn họ ở điểm này.


Lịch sử cổ đại của Việt Nam cũng không phải không có ngựa nhưng cũng chỉ là có mà thôi, rất khó tổ kiến một đội kỵ binh hùng mạnh, cũng rất khó để xuất hiện một vị tướng quân làm đến ‘nhân mã hợp nhất’.


Cái này thuộc về đặc điểm địa giới khó mà thay đổi được, cũng như vào thời cổ đại bảo người phương bắc đi thi bơi lội với người phương nam vậy, có phần không công bằng.


Nguyên chủ Trần Minh trước đây cũng không khác gì A Sử, cũng không biết cưỡi ngựa chẳng qua hắn gặp được sư phụ, hắn đi theo sư phụ 3 tháng, trong thời gian này sư phụ dạy Trần Minh cung tiễn đồng thời cũng dạy hắn làm sao cưỡi ngựa, ít nhất có thể vừa ở trên ngựa vừa bắn cung.


Cái này cũng không khó, chủ yếu là giữ cân bằng cùng mượn lực sống lưng thôi dù sao cưỡi ngựa bắn cung cũng tuỳ trường hợp, cưỡi ngựa bắn cung ở tốc độ cao mới thật sự coi là khó khăn.


Trình độ cưỡi ngựa của Trần Minh hiện tại như thế nào ? đại khái so với người bình thường thì tốt hơn, so với đám tướng lĩnh phương nam cũng không kém nhưng so với người phương bắc quả thật không bằng.


Lấy ví dụ như thúc ngựa lao nhanh, chính Trần Minh nhiều khi cũng không điều khiển được tốc độ ngựa thậm chí mất trọng tâm, không có nơi mượn lực.
Về phần vừa cưỡi ngựa vừa xạ tiễn thì thôi đi, cái này vẫn đang nằm quá tầm với của Trần Minh.


Hắn biết, hắn phải luyện, nếu không luyện sau này . . . rất khó đi ra được khỏi mây nước trời nam.
Cái gọi là mây nước trời nam cũng không đơn thuần là vùng Giao Chỉ mà còn là toàn bộ Giao Châu, Dương Châu cùng Kinh Châu.


Đây cũng là lý do vì sao từ xưa đến nay trong lịch sử cổ đại Trung Quốc chỉ ghi lại duy nhất một trường hợp lấy nam phạt bắc là Chu Nguyên Chương.
Vượt ra khỏi địa phận Dương Châu cùng Kinh Châu, không có kỵ binh không được, không giỏi cưỡi ngựa tuyệt đối sẽ bị bắt nạt thảm.


“Cũng không biết sư phụ hiện tại ở đâu ?”
“Nếu gặp được lão sư, mời được sư phụ giúp ta vậy thuật cưỡi ngựa của ta nhất định tiến bộ thần tốc”.


Sư phụ của Trần Minh rốt cuộc cưỡi ngựa giỏi đến mức nào ? đây là một cao thủ có thể kỵ xạ hàng thật giá thật, phi ngựa phóng nước đại bắn cung bách phát bách trúng thậm chí có thể dùng hai chân quắp vào bụng ngựa, cả người nghiêng một góc gần 90 độ mà không ngã cũng không thoát lực.


“Nói về cách gia tăng thuật cưỡi ngựa thật ra rất dễ, chỉ cần chế ra bàn đạp là được”
“Có bàn đạp hai bên đảm bảo cơ thể cân bằng, có chỗ để chân đảm bảo có thể phát lực thậm chí là đứng thẳng người lên để chiến đấu, đáng tiếc . . . ta không thể làm bàn đạp”.


Thời đại này là có yên ngựa, yên ngựa từ rất lâu trước đã có rồi.
Hình thái ban đầu của nó đại khái là một tấm da thú phủ lên lưng ngựa dù sao cưỡi ngựa đối với một số người là việc tương đối hành xác, có một phần ‘đệm mông’ cũng coi như thoải mái hơn không ít.


Từ thời Chiến Quốc đã bắt đầu xuất hiện hình thức ban đầu của yên ngựa, tất nhiên không phổ biến lắm.


Sang tới nhà Hán, cụ thể là Hán mạt thì yên ngựa đã thể hiện cho một dạng thân phận quyền quý, ví như cùng là cưỡi ngựa thì ngựa của Trần Minh có yên nhưng ngựa của đám kỵ binh do thám thì không có.
Nhưng bàn đạp lại là một khái niệm khác.


Trần Minh thật sự không biết bàn đạp cùng móng ngựa xuất hiện vào thời đại nào nhưng ít nhất không phải hiện tại, chỉ là hắn cũng không thể mang hai thứ này xuất hiện được.
Không phải là khó làm nhưng chỉ cần làm tất nhiên sẽ có dấu vết, chỉ cần có dấu vết kẻ hữu tâm nhất định để ý.


Công nghệ làm bàn đạp cùng móng ngựa vốn chẳng cao siêu gì, vào trong mắt người khác cũng không khó học theo.
Phương nam đã thiếu ngựa thì chớ, để đám người phương bắc học được cách đúc móng ngựa cùng bàn đạp thì lại như thế nào ?.


Biết Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo không ? theo Trần Minh chỉ cần cho Tào Tháo học được cách làm bàn đạp cùng móng ngựa thì Hổ Báo Kỵ của Tào Tháo có thể gia tăng gấp mấy lần chiến lực, quét ngang kỵ binh trong thiên hạ cũng không phải không thể.


Tương tự là trường hợp của Tây Lương Kỵ Binh, Bạch Mã Kỵ Binh hay Tịnh Châu Kỵ Binh, đây đều là những đội kỵ binh khét tiếng nhất thời đại này.
Tốt nhất cũng đừng để cái đám này nhìn thấy móng ngựa cùng bàn đạp nếu không . . . hậu quả khó lường.
_ _ _ _ _ _ _


Trần Minh một đường cứ nghĩ vẩn vơ, mãi cho đến khi A Sử cố gắng thúc lừa đến gần Trần Minh.
“A Minh, chúng ta sắp đến nơi”.
Nghe A Sử nói vậy, Trần Minh liền nâng tay lên ra hiệu, Lý Cầm thấy thế cũng vội tiến lừa lên.
“Tướng quân”.


“Lý Cầm, ngươi cho chúng binh sĩ tạm thời nghỉ ngơi trước đồng thời phái ra 10 binh sĩ, một nửa tản ra ngoài thăm dò khu vực trước mặt, một nửa đi theo ta”
“Ta có chút việc cần rời đi, trong nửa canh giờ hai đội ngũ cho dù có việc gì đểu phải trở lại hội quân”


“Ngoài ra ngươi nhất định cũng phải để mắt đến tù nhân”.
Trần Minh nói đến tù nhân tất nhiên là đám sơn tặc bị bắt.
Nguyên bản đội ngũ của Trương Thuỵ có 21 người kể cả hắn nhưng lúc này cũng chỉ còn 10 tên tù binh còn sống, chịu áp tải theo quân.


Về phần đội ngũ của Trần Minh, ban đầu cũng có 20 người, tiếp đó đón nhận thêm 50 binh sĩ do Chu Thái tiếp viện nhưng mà hiện tại số lượng binh tốt đã lên đến trăm người.
Đây là Lý Cầm theo lệnh Trần Minh nửa đường mộ tập hương dũng.


Mang theo cái mác triều đình, mộ tập hương dũng xung quanh đúng là việc dễ dàng dù sao trong mắt dân chúng thì quân triều đình còn đáng sợ hơn tặc khấu, trừ khi không còn cách nào khác không thì bọn họ nào dám trái lệnh quân triều đình ?.


Tất nhiên quân đội của Trần Minh không giống dù sao những trai tráng đêm qua được ăn một bữa cơm trong quân doanh của Trần Minh xong liền nhao nhao xin nhập ngũ.
Nhập ngũ tuy khổ, tuy nguy hiểm nhưng bữa bữa có ăn thậm chí có thịt ăn thật sự là điều rất nhiều người nằm mơ cũng không tưởng tượng được.


Âu cũng là bởi . . . người dân Giao Chỉ lúc này quá khổ, thôn xóm tiêu điều, nhiều người mầy ngày mới có một bữa ăn, nạn đói đâu đâu cũng thế.
Đây là một cái thời đại ngập tràn cơ duyên nhưng cũng là một cái thời đại . . . ch.ết tiệt.
_ _ _ _ _ _






Truyện liên quan