Chương 123: Lại Tới Bát Nàn.
A Sử hôm qua đi thám thính địa hình xung quanh, hắn tất nhiên cũng không thể đi quá xa nhưng mà A Sử từ trong miệng thôn dân lân cận cũng biết được xung quanh nơi đây không có nhiều miếu thờ.
Miếu thờ không phải nơi nào cũng có thể xuất hiện dù sao ở thời cổ đại muốn xây miếu đồng nghĩa với phải mời người lên đàng làm phép đàng hoàng, phải tế thiên bái địa.
Chưa kể muốn xây miếu thời ngoài tiền ra còn phải được ‘cơ quan chức năng’ chấp nhận, ở đây là quan lại địa phương.
Cũng may đất Giao Chỉ thì cũng không cần màu mè đến vậy, ít nhất thái thú sẽ không quản mấy việc này, nếu ngươi thật sự muốn xây miếu thờ thì chỉ cần đi đút lót cho người bên cạnh thái thú một khoản là được, cũng sẽ không ai quản nhiều.
Hiện tại đội ngũ của Trần Minh đang ở phủ Thanh Hà trực thuộc An Định Huyện.
Phải nhắc lại một lần nữa, An Định Huyện bao gồm ngũ phủ lần lượt là phủ Thanh Hà, phủ Nam Bình, phủ Thái Hoà, phủ Tân Phong cùng phủ Kim Sơn.
Trong năm phủ này thì Nam Bình chính là phủ thành chủ của An Định Huyện cũng là nơi sinh sống tập trung của dòng họ Phan.
Cũng bởi Nam Bình là phủ thành cho nên xung quanh Nam Bình mới có nhiều miếu thờ còn Thanh Hà phủ thật sự không có, có cũng là các miếu thờ cổ thậm chí đa số là miếu hoang.
Mấy năm nay hết loạn giặc cướp lại đến nạn đói thậm chí là cả thiên tai, miếu hoang không xuất hiện nhiều mới là lạ.
A Sử do thám được tổng cộng 3 cái miếu thờ, buồn cười là chính những hương thôn xung quanh cũng không biết các miếu thờ này thờ vị nào, chỉ biết nó tồn tại rất từ lâu, có người thấy miếu thờ thì đi qua, có người thấy miếu thờ thì bái một cái, cũng hiếm người thắp cho miếu thờ một nén hương.
Chung quy cũng bởi cuộc sống khó khăn mà hương . . . không rẻ, tại Giao Chỉ cũng không phổ biến.
Tất nhiên Trần Minh chuyến này mang theo hương hơn nữa còn không ít dù sao tại thời cổ đại, hương được liệt vào đồ quân nhu.
Tác dụng của hương là gì ? tác dụng thông tục nhất của nó là đuổi muỗi.
Ngoài ra tướng lĩnh hành quân đôi khi cũng phải lập văn đàn, cũng phải lên hương án, phải bái tế thiên địa dù sao đây là phong tục truyền thống.
Trước khi xuất quân, sao có thể không bái thiên địa ?.
Trần Minh theo A Sử dẫn đường, hai người cùng binh lính rất nhanh dừng lại trước một đoạn đường nhỏ mà ngựa cùng lừa không đi được.
Không ai bảo ai, cả hai đều xuống đất đi bộ, Trần Minh lại để hai người binh sĩ ở lại canh gác sau đó tiến vào đường nhỏ bên trong.
Đường đúng là khó đi bởi đây là đường rừng, ngang ngang dọc dọc thậm chí còn phải đi qua một khe suối nhỏ, cũng may A Sử là thợ săn chuyên nghiệp đồng thời Trần Minh sớm phái A Sử đi thám thính khu vực này nếu không hắn nhất định sẽ bỏ lỡ miếu này.
Di chuyển khoảng 15 phút, trước mặt Trần Minh rốt cuộc xuất hiện một . . . miếu nhỏ.
Trần Minh đứng trước miếu nhỏ nhất thời không biết nói gì bởi so với Bát Nàn Miếu đầu tiên mà Trần Minh nhìn thấy thì cái miếu này thậm chí không nên gọi là miếu, ở thời đại này nên gọi nó là miếu đất.
Miếu đất là dạng miếu cực kỳ thô sơ, nó giống như bàn thờ thần tài đặt trong góc nhà ở hậu thế vậy, dĩ nhiên còn thô sơ hơn nhiều.
Đôi khi chỉ là một tảng đá cắm hương, đôi khi chỉ là một mô đất nhỏ cho nên mới gọi là miếu đất.
Miếu ở trước mặt Trần Minh chính là dạng này tuy nhiên cũng có phần đặc biệt bởi vì miếu đất này lại được đặt trong một thân cây, bên trong miếu còn có một bức tượng đá nhỏ.
Tượng đá đã mơ hồ, cũng không nhìn ra ai nhưng miếu đất này xác thật không tầm thường, ít nhất có vài phần tinh xảo chẳng qua miếu nhỏ cũng không chống lại được dấu vết của thời gian.
“Miếu này gọi là miếu sơn thần, không biết có đúng ý A Minh ngươi ?”
“A Sử ta hỏi một số thôn dân xung quanh thì biết thợ săn lên núi thường thường đều đi qua nơi đây, hướng về sơn thần quỳ bái cầu bình an, cầu sơn thần dẫn đường”
“Cũng bởi thường có thợ săn lên núi cho nên miếu này rất sạch sẽ, cũng không bị rễ cây hay lá cây bao phủ”.
A Sử ở một bên giải thích cho Trần Minh nghe, mà Trần Minh cũng chỉ gật gù.
Hắn muốn tìm Bát Nàn Miếu chứ không phải dạng miếu sơn thần này nhưng cũng không thể trách A Sử dù sao . .. chính A Sử cũng không biết Bát Nàn Công Chúa là ai, lại làm sao đi hỏi rõ ?.
Trần Minh đứng trước miếu sơn thần, nghĩ một chút vẫn là tiến lên, thành kính thắp hương, thành kính khom người nhắm mắt.
“Hậu nhân Trần Minh gặp qua sơn thần, nay Trần Minh đi qua núi này, xin bái Sơn Thần một bái”
Trần Minh nhắm mắt nhẹ bái tiếp đó thắp cho sơn thần ba nén hương.
Hắn vốn cũng không cầu gì chẳng qua hắn tới cũng đã tới, thắp cho thần linh đất này ba nén hương cũng là nên.
Sơn thần . .. dù sao cũng là có rất nhiều định nghĩa.
Sơn thần đôi khi chỉ là sự cụ tượng hoá, thần thánh hoá của người dân xung quanh nhưng đôi khi sơn thần thật ra cũng là anh linh của một nhân vật lịch sử nào đó được người đời thờ phụng đời đời.
Ví dụ nổi tiếng nhất chính là Tản Viên Sơn Thần – Sơn Tinh.
Theo Trần Minh đọc được, Sơn Tinh là một nhân vật có thật trong lịch sử sau đó được dân chúng cụ tượng hoá, vĩ đại hoá mà thành Tản Viên Sơn Thần.
Núi này . . . Trần Minh cũng không biết tên gì, hắn hiển nhiên cũng không rõ tên Sơn Thần đất này nhưng thân là hậu nhân đời sau, có một số việc vẫn nên làm.
Trần Minh nào ngờ được sau khi thắp xong ba nén hương cho miếu sơn thần, dị biến xảy ra.
Nói thì lâu nhưng mọi việc diễn ra rất nhanh, mà dị biến này cũng chỉ có một mình Trần Minh thấy được.
“Sơn Thần. .. Sơn Thần vậy mà cũng có thể tăng hương hoả”
Không nhiều, chỉ 700 hương hoả, so với Bát Nàn Miếu trước đó thua kém nhiều lắm nhưng mà . . . cũng đủ rồi.
Trần Minh kiểm tr.a hệ thống, trước đó hương hoả của Trần Minh là 1.7 vạn, hiện tại cũng đã tăng lên gần 1.8 vạn điểm hương hoả.
“Núi rừng đất Việt có thiêng phù hộ độ trì cho hậu nhân Trần Minh”
“Trần Minh không biết là vị tiên hiền nào chiếu cố Trần Minh nhưng Trần Minh xin thề với sông núi nước Nam, đại nghiệp còn chưa thành của Trưng Vương, Trần Minh nhất định sẽ hoàn thành”.
Trần Minh ở trong lòng hướng về miếu sơn thần lên tiếng sau đó lại nhẹ cung kính cúi đầu.
Những lời này hắn đã nói một lần tại miếu Bát Nàn, hiện tại là lần thứ hai.
Có trời biết, đất biết, sông núi nước Nam biết, sơn thần . . biết.
“Được rồi A Sử, chúng ta trở về hội quân đi, sau đó lại tìm ngôi miếu thứ hai”.
Trần Minh sau khi bái miếu sơn thần, trong mắt không khỏi xuất hiện tinh quang.
Bát Nàn Miếu ở bao nhiêu thì khó nói nhưng dạng miếu Sơn Thần này tại Giao Chỉ có nhiều lắm.
Chỉ cần bái trăm miếu, đại khái cũng sẽ đủ 10 vạn hương hoả, cũng coi như thành công ‘quay số’ một lần.
Tại Giao Chỉ này nào chỉ có trăm miếu, ít cũng phải có ngàn miếu dạng này.
Lần bái Sơn Thần này tuy không cho Trần Minh quá nhiều điểm hương hoả nhưng lại cho Trần Minh thu hoạch lớn lắm.
Dĩ nhiên Trần Minh không thể cứ gặp miếu liền bái, cũng không thể đi khắp Giao Chỉ mà ‘mò miếu’ đối với hắn miếu thờ càng như ‘tặng thưởng’ hắn có rất nhiều việc để làm, cũng không thể lại chậm trễ.
Không nói cái khác, mấy năm nữa loạn khăn vàng xuất hiện mà Trần Minh vẫn đang đi ‘mò miếu’ vậy thì làm sao được ?.
_ _ __ _ _ _
A Sử vốn tìm được ba miếu xung quanh nơi đây tuy nhiên hai trong số đó là miếu Sơn Thần, là miếu đất.
Chỉ có một miếu thật sự là miếu thờ, thật sự là Bát Nàn Miếu.
Thời điểm A Sử dẫn Trần Minh đi tới miếu này cũng là lúc hoàng hôn buông xuống, nguyên một ngày này quân đội của Trần Minh vẫn chưa tiến xa được, vẫn chưa ra khỏi Thanh Hà Phủ.
Đây đương nhiên là lỗi của Trần Minh dù sao hắn còn phải đi ‘mò miếu’ nhưng mà binh lính hay thậm chí Lý Cầm cũng sẽ không dám oán trách Trần Minh dù sao ở đây Trần Minh lớn nhất.
Ai biết Trần tướng quân có đại sự gì phải hoàn thành ? so với đại sự của Trần tướng quân thì hành quân nhanh hay chậm 1-2 ngày cũng đâu có ý nghĩa gì ?
Không cần gấp rút hành quân thậm chí chốc chốc có thể nghỉ ngơi binh sĩ không vui vẻ mới là lạ.
“A Minh, đây là miếu xa nhất ta do thám được, đoạn đường tiếp theo A Sử cũng không rõ ràng”
Cùng Trần Minh trèo đèo lội suối cả nửa ngày nhưng A Sử cũng không có nửa phần mệt mỏi, vẫn sinh long hoạt hổ cực kỳ, không hổ là dân bản địa Giao Chỉ.
Nhìn trạng thái của A Sử tốt như vậy, Trần Minh không khỏi tặc lưỡi.
“Nhiều năm sau mà Nguỵ Diên triệu tập được một đám người như A Sử vậy chưa chắc bí kế hành quân cấp tốc của hắn không thành công, chưa chắc Nguỵ Diên không thể đường mòn đánh Trường An”
“Nhưng . .. tập hợp được một đám người như A Sử có dễ không ?”.
Trần Minh tặc lưỡi lắc đầu, hắn cảm thấy rất khó dù sao cả một bản làng tộc Bách Việt mới ra một người như A Sử.
Cả cái đất Giao Chỉ này được mấy thợ săn như A Sử ? nhiều thì vài chục người mà ít có khi chỉ đủ một bàn tay, muốn thành đội quân . . . khó vô cùng.
Nhưng cái ý tưởng này một khi xuất hiện trong đầu Trần Minh lại rất khó thật sự tán đi.
“Dạng nhân tài như A Sử cả Giao Chỉ lại có bao nhiêu người ? tuy nhiên không có người sao ta không tự đào tạo ?”.
Việc hành quân đường rừng hay đường mòn cấp tốc ở thời cổ đại rất khó khăn, cho dù là Trần Minh cũng cảm thấy Gia Cát Lượng làm đúng, bí kế của Nguỵ Diên quá khó thành công.
Chẳng nói cái khác, 90% người cổ đại mắc bệnh quáng gà, ban đêm đưa tay không nhìn thấy năm ngón thì hành quân cấp tốc thế nào ? chẳng nhẽ sáng đi rồi tối nghỉ ngơi ? hoặc là thắp đuốc giữa rừng núi ?.
Nhưng cái bệnh quáng gà này lại có thể giải quyết bằng ẩm thực, chỉ cần ẩm thực nó đủ vậy cũng sẽ không bị quáng gà.
Quáng gà có thể giải quyết, các vấn đề khác ở thời cổ đại như thể lực, thể chất, phối hợp đoàn đội hay thậm chí dụng cụ . . . đều chưa hẳn không thể giải quyết.
“Mà thôi mà thôi, ta nghĩ xa như vậy làm gì ? hiện tại muốn luyện một đội cẩu binh ta còn chưa có thời gian, lại làm sao luyện người ?”.
Trần Minh tự cười chính mình sau đó nghiêm túc hướng về tượng Bát Nàn Công Chúa.
Một lần nữa hắn nhắm mắt, cung kính vì công chúa thắp ba nén hương.
Tiếp đó, điểm hương hoả của hắn rất nhanh tăng phi mã.
Trước đó hương hoả của Trần Minh là khoảng 1.8 vạn điểm, hiện tại sau khi bái Bát Nàn Công Chúa, con số này một đường tăng lên 3 vạn mới ngừng.
Quan sát sự thay đổi của hương hoả, Trần Minh cũng tự có ước chừng.
Miếu đất, dạng miếu Sơn Thần hay Lộ Thần sẽ cho Trần Minh từ 500-1000 điểm hương hoả, con số có thể sai lệch vì tham chiếu chưa nhiều nhưng có lẽ cũng không lệch nhiều.
Mà dạng miếu thờ đàng hoàng như miếu thờ Bát Nàn Công Chúa có thể cho Trần Minh từ 1 vạn đến 1.5 vạn điểm hương hoả, tất nhiên đây cũng có thể sai lệch vì chưa đủ tham chiếu.