Chương 124 : Nồm
Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua những tán cây rậm rạp, rọi xuống con đường đất còn ẩm sương.
Tiếng chim rừng thưa thớt xen lẫn âm thanh có phần hỗn loạn của đoàn quân đang tiến về phía trước.
Binh sĩ thời cổ đại tuy có học đội ngũ nhưng chỉ là đội ngũ khi chiến đấu, trong hành quân gần như không có đội ngũ hay tiết tấu nhịp điệu nào – ít nhất là thời Hán mạt.
Cách hành binh thường thấy nhất là nối đuôi nhau mà tiến lên thành một hàng dài.
Dĩ nhiên cách hành quân này không có gì sai, đến cả mấy ngàn năm sau khi hành quân vẫn là theo hình dạng này.
Khác biệt chỉ là khoảng cách giữa từng người lính cùng với cách phân chia tiền phương – trung phương – hậu phương.
Trần Minh nhìn hết những điểm này trong mắt nhưng mà hắn tạm thời cũng không có thời gian đi chỉnh đốn hay thay đổi gì, hắn có thể đòi hỏi gì từ những người binh lính mới đi theo hắn hơn 1 tháng trời ? thậm chí có những người còn ngắn hơn ?.
Hắn có những chuyện khác cần quan tâm, cụ thể là dọc con đường này.
Trần Minh cưỡi ngựa đi đầu, mắt nhìn xa về phía trước.
Đã hai ngày kể từ khi đoàn quân rời khỏi phủ Thanh Hà, vượt qua địa phận hoang vu tiến vào đất Nam Bình.
Ở Thanh Hà phủ thì thời tiết không có quá nhiều điểm đáng nói nhưng vừa đi vào địa phận Nam Bình phủ thì Trần Minh lập tức cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết.
Nam Bình phủ có độ ẩm rất cao, cao hơn nhiều so với Thanh Hà phủ cùng Long Biên huyện.
Vì độ ẩm cao cho nên buổi sáng sương mù cũng dày đặc hơn thậm chí vì độ ẩm cao còn khiến rất nhiều binh sĩ khó chịu.
Nguyên do là bởi . . . nồm.
Cái từ này Trần Minh đã sớm quên, hắn từ khi đến Giao Chỉ vẫn chưa biết nồm là gì nhưng khi tới Nam Bình phủ lại thật sự cảm nhận được sự đặc sắc của thời tiết Việt Nam.
Mùa thu . .. không nồm sao có thể gọi là mùa thu Việt Nam đúng không ?.
Tuy thời đại này không có sàn lót gạch gương cùng kính gì đó nhưng trời nồm tuyệt không dễ chịu gì.
Đường xá cổ đại thì cũng chẳng cần phải miêu tả nhiều mà cái đường xá này hiện tại càng khó đi, càng thêm trơn trượt.
Quần áo trên đường hành quân của binh sĩ càng dễ bốc mùi, lều vải – chiếu – chăn màn thì càng không cần nói, đặc biệt là về đêm.
Về đêm nhiệt độ hạ thấp đã thế độ ẩm còn cao, binh sĩ ngủ phi thường khó chịu dù sao . . . ai hiểu thì đều hiểu.
Nếu thời tiết mùa đông hẳn thì còn dễ chịu hơn, mùa đông chỉ cần mặc đủ ấm, chỉ cần có nhiệt lượng vậy không phải không thể qua nhưng cái thời tiết mùa thu đất Giao Chỉ này mới gọi là cho người dục tiên dục tử.
“Chẳng trách Mã Viện năm xưa mang quân tới đất Giao Chỉ, đại chiến thì chưa thấy đâu, quá nửa binh sĩ trực tiếp ốm ch.ết”.
Trần Minh lần đầu tiên đối với Mã Viện có phần thương hại, may mắn duy nhất là binh sĩ của Trần Minh hoặc là người bản địa hoặc là người Dương Châu cho nên loại thời tiết này bọn họ cũng trải qua, không đến mức không chịu được.
Quê nhà của nguyên chủ Trần Minh là ở Phúc Kiến, hắn thuộc tộc Mân Việt tại vùng Phúc Kiến, thời tiết Phúc Kiến vào thu đại khái cũng dễ gặp loại thời tiết này.
“Vẫn phải nhanh chóng hội quân cùng Chu Thái”.
Trần Minh dọc đường đi không ngừng cho người quan sát hai bên đường, hắn cùng Chu Thái đã thống nhất để lại ám hiệu, đây là ám hiệu chỉ có Trần Minh cùng Chu Thái biết.
Trần Minh trực tiếp dùng ám hiệu của phiến quân kiếp trước tại Thái Lan dạy cho Chu Thái, ám hiệu không khó học, cũng chỉ truyền đạt lại một số thông tin nhất định, cụ thể là chỉ đường đi cùng với . .. trước mặt có an toàn không, có gặp khó khăn gì không.
Từ khi rời khỏi núi Hương, ám hiệu của Chu Thái còn rất bình thường, một mặt chỉ dẫn đường đi một mặt báo cho Trần Minh mọi việc thuận lợi nhưng từ sáng ngày hôm nay nội dung ám hiệu thay đổi.
Chu Thái báo cho Trần Minh, đại quân gặp khó khăn.
Khó khăn chia thành nhiều loại, chỉ từ ám hiệu cũng khó mà nói rõ cái gì.
Khó khăn nếu chỉ dừng lại ở thời tiết nồm thì cũng không có gì nhưng nếu không phải vấn đề thời tiết thì sao ?.
Thời đại này cách nhóm lửa dễ thấy nhất là dùng củi đốt nhưng trời nồm thế này củi rất khó bắt lửa dẫn đến khó nấu cơm.
Ngoài ra trời nồm cũng ảnh hưởng trực tiếp tới lương thực cùng lương khô, đến cả gạo của mấy ngàn năm sau còn sợ trời nồm nữa là hiện tại ?.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đây thì không quá đáng ngại, khó chịu một chút mà thôi.
Thời đại này người đói đến mức có phi còn phải ăn đất, hoàn toàn là nghĩa đen của câu ‘bốc đất bỏ vào mồm’ thì lương thực bị mốc cũng không coi là gì.
Chỉ sợ . .. là vấn đề khác ví như dịch bệnh hoặc là nhân hoạ.
“Cầm, các ngươi mỗi khi gặp cái thời tiết ch.ết toi này lại giải quyết thế nào ?”.
Tối qua bản thân Trần Minh cũng đem vấn đề này ra hỏi A Sử nhưng mà A Sử chỉ cười lắc đầu.
Theo lời A Sử, bọn họ cũng rất ít gặp trời nồm, cho dù có gặp thì cũng quen thuộc, cũng chấp nhận ngoài ra còn có thể làm gì ?.
Đám người A Sử sống trên núi, cho dù trong rừng ẩm thấp đi chăng nữa thì vẫn coi như là thoáng khí lại thêm dạng nhà sàn đặc thù của người Việt cổ quả thật có hiệu quả chống nồm cho nên lời A Sử nói không sai.
Mà sáng nay, Trần Minh nhịn không được quay ra hỏi Lý Cầm.
Lý Cầm nghe Trần Minh hỏi vội thúc lừa lại gần, cung kính đáp.
“Bẩm tướng quân, tướng quân muốn hỏi . . . gia đình có điều kiện hay không có điều kiện ?”.
Lý Cầm nói xong cũng không đợi Trần Minh đáp mà khẽ cười nói.
“Nếu gia đình có điều kiện thì ngay từ lúc xây nhà đã lựa chọn xây nhà mái cao, trong nhà có giếng trời thoáng khí, cửa sổ trong nhà cũng có thể tự do đóng mở chứ không phải chỉ là cửa dán giấy”
“Ngoài ra cũng có thể xây tách biệt các khu vực trong nhà ra, ví như khu sinh hoạt cùng nhà kho chẳng hạn”
“Thời điểm chọn xây nhà cũng có thể chủ động chọn một số loại gỗ đặc thù chống ẩm như gỗ lim, gỗ sến”
“Gia đình có điều kiện nữa thì đốt trầm, đốt nhựa quế trong nhà để ngăn mùi ẩm mốc, không có điều kiện lắm thì dùng tro than, than củi hoặc dùng vôi sống để trong nhà đều được”
“Với thực phẩm thì đều đựng trong bình sứ hoặc chum sứ sau đó bịt kín, để tại nơi thoáng mát”.
Lý Cầm nói đến đây thì ngập ngừng một chút sau đó mới nói.
“Với gia đình không có điều kiện, thú thật ai lại quan tâm mấy việc này đâu ? cùng lắm là đốt chút than củi cùng rơm rạ quanh nhà mà thôi”.
Lý Cầm trong lúc lơ đãng có nhắc tới vôi sống, Trần Minh nghe được thì không khỏi hứng thú.
“Vôi sống ? chỗ các ngươi có vôi sống ?”.
Lý Cầm nghe Trần Minh hỏi cũng không nghĩ gì mà nói.
“Vâng thưa tướng quân, vôi sống tại Giao Châu có rất nhiều công dụng, chủ yếu là hút ẩm nhưng cũng có thể làm vật liệu xây dựng, thứ này khi hoà với nước có khả năng kết dính rất tốt, hơn xa bùn đất”
“Chỉ là . . .chúng ta cũng không biết cách làm vôi sống, chỉ biết vôi sống được tạo ra từ đá vôi trên núi nhưng thực tế làm sao tạo ra thì không ai rõ, chỉ có thể mua lại từ các thương nhân người Hán, cũng may không đắt lắm”.
Lý Cầm đối với vôi sống cũng không hiểu nhiều nhưng Trần Minh cũng không dừng lại, chủ động hỏi.
“Giá cả ra sao ?”
“Bẩm tướng quân, theo tiểu nhân nhớ thì khoảng 20-30 đồng cho mỗi cục vôi sống, khoảng 1 cân”
Mỗi cân vôi sống 20-30 đồng ? giá này thật sự không thấp.
Trần Minh âm thầm tính toán, mỗi Kg vôi sống cũng từ 40-60 đồng.
So với lương thực ngày xưa ở Giao Chỉ thì đại khái 40 đồng/ Kg
Dĩ nhiên hiện tại Giao Chỉ thiếu lương, giá lương thực đã tăng lên đến 70 đồng chỗ mỗi KG tức là khoảng 35-40 đồng cho mỗi cân gạo.
“Ta nghe nói vôi sống là từ đá vôi nung ra, các ngươi không thử ?”.
Lý Cầm nghe Trần Minh hỏi thì lắc đầu cười khổ mà nói.
“Bẩm tướng quân, nhà khác không biết thế nào nhưng mà Lý gia cũng đã âm thầm thử, nung đá vôi . .. cũng không ra được vôi sống”
“Ngoài ra . .. vôi sống cũng không đắt lắm cho nên trưởng bối trong nhà hay các gia tộc lớn khác ở Giao Chỉ cũng không quá muốn đi làm dù sao đây là sinh ý của Dương Châu đại tộc”.
Lý Cầm nói câu sau rõ ràng hạ thấp âm lượng một chút mà Trần Minh lập tức hiểu.
“Chậc chậc, đúng là biết kiếm tiền”.
Trần Minh bĩu môi nhưng cũng không phản ứng gì.
Trần Minh có biết tạo vôi sống không ? hắn biết nhưng cũng không đủ rõ ràng.
Hắn đời trước thấy không ít lò tôi vôi nhưng người hiện đại mấy ai quan tâm đến cái này ? Trần Minh chỉ biết phải duy trì nhiệt độ cao trong thời gian dài mà thôi, ngoài ra cũng không rõ ràng lắm.
Muốn thật sự tôi vôi sống, Trần Minh phải thử nghiệm rất nhiều lần cho nên tạm thời không nói trước được.
“Vôi sống dù sao cũng cho nhà có tiền, hầu hết người dân Giao Chỉ không mua được thứ này cũng không cần thứ này cho nên tạm thời cũng không nhất thiết phải đoạt mối làm ăn của đám sĩ tộc Dương Châu”.
Trần Minh thời điểm này đúng là không muốn đi gây với đám sĩ tộc này dù sao hắn còn quá yếu.
Không nói đâu xa, Chu Tuấn còn đang ở Giao Châu đây này, Chu Tuấn còn ở Giao Châu một ngày thi ai lại dám đoạt mối làm ăn của sĩ tộc Dương Châu ?.
_ _ _ __ _ _
Trong lúc Trần Minh cùng Lý Cầm đang trò chuyện, nơi phương xa vang lên tiếng vó ngựa.
Tiếng vó ngựa rõ ràng hướng về bên này mà tới, Trần Minh lập tức nâng tay lên.
Theo động tác tay của Trần Minh, bộ binh đằng sau bắt đầu thả chậm tốc độ, đám lão binh cũng nhanh chóng ổn định thân hình, tay nắm chắc vũ khí, ánh mắt nhìn về phía trước.
Dĩ nhiên nói là lão binh thật ra cũng chỉ là những binh sĩ đi theo Trần Minh hơn một tháng mà thôi.
Thời gian này không đủ dài để huấn luyện ra tinh binh nhưng mà cũng đủ để dạy cho đám binh sĩ này một số hiệu lệnh đơn giản.
Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh từ trong làn sương mờ ảo có một kỵ binh xuất hiện trong tầm mắt Trần Minh.
Thật lòng mà nói khi tiếng ngựa vang lên, Trần Minh liền đoán được đây là quân mình dù sao . . . có ngựa để cưỡi tại Giao Chỉ vốn không nhiều.
Kỵ binh kia rõ ràng cũng thấy đoàn người Trần Minh, trên khuôn mặt mệt mỏi có phần vui mừng sau đó hắn nắm chắc dây dương, kéo mạnh một cái.
Theo một tiếng hí dài vang lên, thân ảnh con ngựa dừng lại, kỵ binh vội nhảy xuống ngựa rồi quỳ trước mặt Trần Minh ôm quyền hồi báo.
“Bẩm tướng quân, có tin cấp báo”
Trần Minh nhận ra tên kỵ binh này, hắn họ Anh, tên một chữ Vũ.
Họ Anh cũng không hay xuất hiện, đây là một họ cổ của nước Sở ngày xưa, mà đây cũng là vùng Dương Châu hiện tại.
Trần Minh cũng nhảy xuống ngựa, đưa tay dìu Anh Vũ đứng lên.
“Ngươi nói đi”
Trần Minh vừa nâng đỡ Anh Vũ vừa cùng hắn di chuyển ra xa một chút dù sao tin cấp báo cũng không cần cho binh sĩ nghe.
Anh Vũ cũng là người hiểu chuyện, đợi hai người đi ra một góc xa xa, hắn mới nhẹ giọng nói.
"Bẩm tướng quân, phía trước có biến! Chu tướng quân phát hiện một toán tặc binh lớn đang lẩn quẩn xung quanh!"
Ánh mắt Trần Minh lóe lên, trầm giọng hỏi.
"Quy mô bao nhiêu?"
"Ước chừng trên dưới một trăm tên. Chúng đã phát hiện đại quân, nhưng chưa dám hành động."
Trần Minh gật nhẹ, lại hỏi.
“Từ đây đến chỗ Chu tướng quân tập kết còn bao lâu ?”
“Bẩm tướng quân, ước chừng hai bên cách khoảng 50 dặm”
Trần Minh lại ước lượng một chút sau đó lông mày hơi nhíu.
Mỗi dặm thời cổ đại bằng 0.5 Km ở thời hiện đại, 50 dặm là 25 Kilomet
Bộ binh lại di chuyển với tốc độ nào ? nếu tăng tốc hành quân có thể đạt đến 5-7 Km nhưng không thể duy trì quá lâu, bình thường chỉ khoảng 3-4 Km.
Thời tiết ch.ết toi này thì xem ra còn lâu hơn, muốn đuổi được quãng đường 25 kilomet cũng phải 8-9 tiếng.
Thời gian này quá lâu, có thể nói nước xa không cứu được lửa gần.
Dĩ nhiên Trần Minh cũng không quá lo lắng dù sao hắn cũng tin vào năng lực của Chu Thái.
“Tình hình rốt cuộc thế nào ? ngươi lại nói rõ ta nghe”