Chương 125 : Mật Ngọt Chết Ruồi.
Trần Minh đối với vấn đề mà Chu Thái đang gặp mặt cũng có thể phán đoán được một hai.
Lại nghe Anh Vũ bẩm báo kỹ lưỡng, Trần Minh rốt cuộc cũng hiểu.
Đại quân của Chu Thái bị người khác nhắm đến.
Bình thường mà nói không ai muốn gây quân triều đình cả, cho dù là thời kỳ Lương Long nhảy nhót ghê gớm nhất cũng không quá nguyện ý chiến đấu với quân triều đình nhà Hán.
Kể cả chiến lực của quân Hán lúc này đang ở điểm thấp nhất trong lịch sử đi nữa thì cũng không phải ‘dân binh’ có thể giải quyết.
Nói đơn giản hơn một chút thì cứ hiểu là lợi ích thực tế không bù đắp nổi số vốn bỏ ra.
Tuy nhiên đã nói đến lợi ích, tại thời đại này còn gì mang lại nhiều lợi ích hơn lương thực ? con người khi đói thì cái gì chẳng dám làm ?.
An Định huyện hiện tại không an bình nhưng mà An Định cũng chia đến tận 5 phủ.
Từ vị trí địa lý mà nói thì Thanh Hà phủ cùng Nam Bình phủ ở gần Long Biên huyện nhất, gần huyện trị của Giao Chỉ nhất.
Năm xưa Lương Long cũng chỉ có thể đánh tới Long Biên thành cho nên trị an của Long Biên huyện là tốt nhất.
Như vậy thì càng gần Long Biên theo lý thuyết mà nói độ an toàn càng cao, giặc cướp cùng phản tặc càng ít.
Đối chiếu vào thực tế cũng không sai, Trần Minh mang quân đi xuyên qua Thanh Hà quận cũng không gặp đám loạn tặc nào dù sao Trương Thuỵ cũng khó mà tính loạn tặc được.
Trương Thuỵ chỉ có 20 tên thuộc hạ, cùng lắm coi như sơn tặc.
Đi qua địa phận Thanh Hà phủ liền đến Nam Bình phủ.
Nam Bình là phủ trị của toàn bộ An Định huyện, Nam Bình thậm chí còn có Nam Bình quận thành, cho dù Nam Bình thành thua xa Long Biên thành nhưng ít nhất vẫn có tường vây, vẫn có hào sâu, có cổng thành.
Một toà Nam Bình thành cũng có thể coi là sự đảm bảo lớn nhất cho tính trị an của Nam Bình phủ.
Tuy vậy khi Chu Thái mang binh vào địa phận Nam Bình phủ, lương thực mà hắn mang theo thật sự hấp dẫn người cũng như câu – mật ngọt ch.ết ruồi vậy.
Từng xe từng xe lương thực mang đến Nam Bình không khác gì từng thùng từng thùng mật ngọt lập tức có thể hấp dẫn ánh mắt vô số . . . nạn dân.
Thời đại này ranh giới giữa nạn dân cùng loạn tặc đôi khi chỉ cách nhau một tờ giấy trắng.
Rất nhiều loạn tặc bỏ xuống đồ đao liền thành nạn dân, cũng có rất nhiều nạn dân bị ép cầm lên đồ đao sau đó thành loạn tặc.
Đây cũng là lý do vì sao từ xưa đến nay cứu tế phát bần đều làm ở ngoài thành chứ tuyệt nhiên không làm ở trong thành, cũng là sợ loạn tặc thừa cơ mà công thành chiếm đất.
Theo lời Anh Vũ bẩm báo, ban đầu Chu Thái chỉ phát hiện ra có gì đó không thích hợp nhưng Chu Thái cũng không nghĩ gì nhiều, cũng như Trần Minh bản thân Chu Thái không tin có người tập kích quân đội.
Trần Minh dù sao cũng là người đến từ tương lai, kiến thức không đủ chuyên sâu nhưng . . . cũng đủ nhiều.
Chu Thái chỉ là một tiểu tử Chu gia, kinh nghiệm cầm bình còn không có, trừ vũ dũng ra bản thân Chu Thái lại có gì ?.
Chu Thái đi theo quân Chu Tuấn, nhìn Chu Tuấn dễ dàng bẻ gẫy nghiền nát Lương Long, dĩ nhiên cũng có chút mắt cao hơn đầu, cũng có phần coi thường đất Giao Chỉ này.
Cũng không phải Chu Thái sai, vấn đề nằm ở tầm mắt cùng kinh nghiệm thôi.
Nếu là Chu Tuấn, Chu Tuấn y nguyên vẫn sẽ coi thường giặc cướp Giao Chỉ nhưng Chu Tuấn cũng sẽ làm ra rất nhiều đề phòng nhưng Chu Thái thì không.
Thế là rất nhanh Chu Thái ăn quả đắng.
Ban đầu chỉ là chút nạn dân nhưng dần dần không đúng, Chu Thái lọt vào phục kích.
Thời điểm hiện tại có một toán loạn tặc không rõ thân phận đang bám theo đại quân của Chu Thái, số lượng lên đến cả trăm người.
Đáng nói là đám loạn tặc này còn thật sự dám tập kích đại quân Chu Thái.
Ban đầu Chu Thái chỉ cười lạnh, bằng vào thực lực của Chu Thái lại sợ qua ai ?.
Hắn thật sự đánh giết mấy chục tên loạn tặc nhưng dần dần Chu Thái cũng thấy không thích hợp.
Loạn tặc không phải đang cố tấn công quân đội của Chu Thái mà là đang cố làm chậm tốc độ hành quân của Chu Thái.
Từ vị trí của Chu Thái đi đến Nam Bình thành ít nhất cũng phải hơn 1 ngày nữa mà thời gian này . . . quá nguy hiểm.
Cũng không phải khoảng cách thật sự xa như vậy nhưng mà đây là quân vận lương, có thể đi nhanh đến thế nào ?.
Ngoài ra ở thời cổ đại này, ban đêm không di chuyển được.
Đừng nói là ban đêm, đến khoảng giờ Dậu thường thường đều đã hạ trại nghỉ ngơi (5h chiều – 7h tối)
“Loạn tặc không dám cường công quân đội của Chu Thái dù sao số lượng chỉ trăm tên, mang lên không đủ Chu Thái nhét kẽ răng nhưng . . . loạn tặc biết gọi người”
“Trương Giác hô một cái cũng có trăm vạn người hưởng ứng, tuy tặc binh không thể so với Trương Giác nhưng chỉ cần hô lên lại thêm nơi này có lương vậy thì mấy ngàn người vẫn phải có thậm chí . .. nhiều hơn”
“Bảo người dân cầm lên vũ khí công thành có lẽ không mấy ai có gan này nhưng nếu chỉ tấn công một đội binh sĩ nhà Hán thì không chắc ”.
“Cầm lên đồ đao lập tức thành tặc, bỏ xuống đồ đao ta lại thành lương dân, ai làm gì được ta ?”
“Giết người chia lương, nhà nhà ấm no, triều đình nhà Hán làm sao có thể quản được ? cho dù có quản chẳng nhẽ dám giết sạch người dân hay sao ?”.
“Lùi một vạn bước, cho dù Giả Tông phát rồ cho đồ dân vậy thì nhân dân Giao Chỉ cùng lắm chạy vào rừng, chạy lên núi, Giả Tông còn có thể đốt rừng phá núi sao ?”.
Trần Minh ở trong lòng suy nghĩ, hắn rất nhanh hiểu rõ vấn đề.
Tình hình . .. không tốt lắm nhưng mà cũng bởi tình hình không tốt lắm trong nội tâm Trần Minh cũng có chút hưng phấn.
Sóng càng to, cá càng đắt.
_ _ _ _ _ _ _ _
“Anh Vũ, ngươi nói Chu tướng quân có quyết định gì ?”.
Anh Vũ nghe Trần Minh hỏi lại vội bẩm báo.
“Bẩm tướng quân, Chu tướng quân bảo thuộc hạ nhắn với tướng quân, Chu tướng quân hiện tại sẽ ổn định quân tâm, đến giờ dậu lại cho binh sĩ hạ trại như bình thường, dồn sức nghỉ ngơi”
“Sáng ngày mai, Chu tướng quân muốn dẫn người phá vây mà ra, chạy đến Nam Bình phủ cầu viện quân”.
Anh Vũ chân thật bẩm báo mà Trần Minh nghe xong cũng . .. hơi gật đầu.
Quyết định của Chu Thái không tệ, ít nhất trong thời điểm này là không tệ.
Chu Thái không thể bắt quân đội hành quân nhanh hơn được dù sao không có ngựa lại thêm quân đội còn hộ lương, làm sao đi nhanh hơn ?.
Thời tiết ch.ết toi này còn khiến đường đất trơn trượt khó đi, lại giải quyết như thế nào ?.
Hắn không thể nhanh chóng đi đến Nam Bình đồng nghĩa với loạn tặc sẽ tụ đến ngày càng nhiều, khi đó Chu Thái lại nên làm gì ?.
Chu Thái thì khó mà xảy ra việc gì dù sao hắn là Triệu Vân phiên bản Đông Ngô, Triệu Vân người ta còn ‘thất tiễn thất xuất’ thì Chu Thái rất khó ngã tại đất Giao Chỉ.
Vấn đề là Chu Thái thoát được nhưng còn quân lương ? còn binh sĩ Trần Minh mất công đào tạo, còn một đám cường hào đi theo ủng hộ đại quân ?.
Việc này thật ra không khác mấy so với việc Trương Phi làm mất Từ Châu của Lưu Bị.
Trương Phi năm đó nếu không phải có Lưu Bị khuyên can chỉ sợ đã sớm tự sát tạ tội, Chu Thái chưa hẳn đã cực đoan như Trương Phi nhưng hắn cũng sẽ cực kỳ hổ thẹn, không có mặt mũi nào mà đi gặp Trần Minh.
Trần Minh thậm chí đoán được luôn nếu Chu Thái thất bại thì sẽ xảy ra việc gì.
Đối phương không có mặt mũi nào đi gặp Trần Minh cho nên sẽ chạy thẳng về Thượng Ngô sau đó dùng mọi khả năng, mọi mối quan hệ của bản thân ở Chu gia mà cầu . .. Chu Tuấn xuất binh dẹp tặc.
Tuổi trẻ mà, mặt mũi mất đi sao có thể không tìm về ?.
Không rõ Chu Thái có thể cầu được người không nhưng giả sử Chu Tuấn thật sự phái quân tới thì sao ?.
Trần Minh cũng không muốn nhìn thấy việc này.
“Anh Vũ, từ nơi Chu Thái đóng quân có gần con sông nào không ?”.
Trần Minh thật ra đoán được địa thế.
Mùa nồm ở miền Bắc chủ yếu là vào đầu xuân, tháng hai hoặc tháng tư gì đó.
Đến cái thời tiết tháng chín này vì sao còn nói nồm ?.
Có thể quy cho biến đổi khí hậu dù sao đây là việc mấy ngàn năm trước, dùng thời tiết ngàn năm sau làm quy chuẩn cho ngàn năm trước cũng không đúng lắm.
Cũng có thể quy luôn cho khác biệt thế giới dù sao . . . đây là Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Nhưng bất kể nguyên nhân gì thì có một thứ không thể bỏ qua đấy chính là . . . gần sông lớn.
Chỉ có gần những con sông lớn, thời tiết mới nhiều hơi ẩm thế này.
“Bẩm tướng quân, quả thật cách nơi đại quân đóng không xa cũng có một con sông lớn, người dân địa phương gọi đây là Mẫu Hà”.
Trần Minh gật đầu, điều này hắn biết.
An Định tại thế giới này có thể coi là Hưng Yên cùng Hải Dương ở kiếp trước.
Long Biên huyện tuy rộng lớn hơn Hà Nội nhiều lắm nhưng từ nơi Trần Minh xuất phát cũng có thể coi như Hà Nội rồi.
Từ Hà Nội đi xuống Hưng Yên hoặc Hải Dương dĩ nhiên có sông Hồng thậm chí theo kế hoạch hành quân thì quân đội của Trần Minh còn phải vượt sông.
Không vượt sông Hồng ngươi lại làm sao qua bờ bên kia ?.
Nếu mà đi đường bộ cũng không biết năm nào tháng nào đồng thời ở cổ đại . . . vượt sông là thường thức, cũng không có vấn đề gì cả.
“Khổ cho Chu Thái, hắn cũng không dám vượt sông”
Trần Minh lại đối với Chu Thái cảm thán.
Vượt sông là bắt buộc phải làm nhưng ở thời cổ đại ai cũng hiểu một đội quân dễ bị tập kích nhất cũng là lúc đội quân này vượt sông.
Dưới tình hình này, Chu Thái làm sao dám vượt Mẫu Hà mà qua bờ bên kia ?.
Mà Chu Thái nói muốn mở đường máu chạy tới Nam Bình thành cũng không phải là mang kỵ binh mở đường máu mà là đưa người qua sông.
Nếu câu này từ miệng Lữ Bố nói ra, Trần Minh sẽ cười vỡ bụng.
Lữ Bố là chiến thần trên cạn nhưng mà hắn xuống nước thì khác gì vịt cạn ?.
Chu Thái thì khác, kỹ năng bơi lội của Chu Thái cực kỳ tốt, hắn thừa sức mang một đám tinh binh vượt sông sang bờ bên kia sau đó nhanh chóng chạy đi mời cứu binh.
“Cho nên Chu tướng quân cùng đại quân cũng đang hướng về sát Mẫu Hà ? “.
“Dạ vâng thưa tướng quân, đúng là như vậy”.
Anh Vũ lại cung kính lên tiếng.
Nghe được đến đây, Trần Minh liền nói.
“Ngươi trở về nói với Chu tướng quân, tiếp tục lộ tuyến hành quân ban đầu, sau đó hạ trại đợi ta, ta rất nhanh đuổi tới”.
Giao phó cho Anh Vũ xong, Trần Minh nhanh chóng trở lại quân đội của mình.
Hắn muốn tách quân.
Nói là tách nhưng cũng không phải thật sự chia binh, hắn sẽ để Lý Cầm tiếp tục dẫn binh còn Trần Minh dẫn theo đám người A Sử cấp tốc lên đường trước.
Lý Cầm là người bản địa Giao Chỉ, hắn thậm chí thường xuyên đến Nam Bình phủ, cũng không thể nào có việc lạc đường hay không biết đường đi, bên người Trần Minh hiện tại ngoài Lý Cầm đúng là không ai thích hợp hơn.
Về phần nếu quân đội của Lý Cầm chịu tập kích thì sao ?.
Cái này Trần Minh vốn chưa từng lo lắng dù sao như đã nói, lợi ích không đủ lớn thì ai đi công kích quân triều đình ?.
Quân đội của Trần Minh đúng là có lương thảo nhưng mấy hôm trước trên núi Hương đã phát cho thôn dân không ít, hiện tại cũng chỉ đủ 1-2 ngày lương cho binh sĩ.
Ai lại vì 1-2 ngày lương tập kích quân triều đình ?.
Quan trọng nhất, Lý Cầm là địa đầu xà nơi này, giả sử gặp loạn tặc, Lý Cầm chưa chắc không thể đàm phán.