Chương 126 : Ta Có Thuật Pháp (1)

Trần Minh dẫn theo đám người A Sử, A Chính hướng về nơi đóng quân của Chu Thái cấp tốc rời đi.
Không thể không nói, ít người tốc độ nhanh hơn nhiều lắm cho dù chỉ là chạy bằng hai chân.
Trần Minh dù sao cũng không thể cưỡi ngựa sau đó để A Chính, A Sử đuổi theo chứ ?.


Ngoài ra Trần Minh cũng không rõ tình hình phía Chu Thái thế nào, liệu loạn tặc đã tạo thành vòng vây với quân đội Chu Thái chưa.
Theo Trần Minh thì khả năng cao là chưa bởi muốn tạo thành vòng vây lại cần bao nhiêu người ?.


Quân đội Chu Thái tính đâu ra đó cũng có 600 người, giả sử muốn tạo thành bốn mặt vây bắt quân đội Chu Thái, loạn tặc ít cũng phải có 6000 người.
Con số này cũng không khoa trương dù sao loạn tặc hầu hết đều là dân binh, sức chiến đấu ra sao ? khả năng tổ chức thế nào ?.


6000 loạn tặc ? nói đùa gì thế ?.
Trần Minh tuyệt đối không tin loạn tặc có thể đạt đến con số này cho dù là hô hào dân chúng.
Nói đùa, nếu có 6000 loạn tặc thì đi thẳng tới Nam Bình phủ mà đòi lương lại cần gì hà hϊế͙p͙ quân triều đình ?.


Đương nhiên cho dù tin là vậy nhưng Trần Minh vẫn cần đảm bảo an toàn cho nên đi bộ là tốt nhất, cưỡi ngựa vẫn quá mức trương dương.


Trần Minh cùng đám người A Chính, A Sử một đường tăng tốc dọc theo lộ tuyến Chu Thái để lại, chạy từ sáng đến khi mặt trời xuống núi thì mới thấp thoáng nhìn thấy doanh trại của Chu Thái.
Để nói một chút về An Định Huyện, An Định Huyện rất lớn, có thể so với Hưng Yên cùng Hải Dương ở hậu thế.


Khu vực Thanh Hà phủ nằm ở mạn Gia Lâm phía tây sông Hồng, từ Thanh Hà đi tới Hưng Bình phải qua sông Hồng mà Hưng Bình phủ chính là vùng thành phố Hưng Yên ở hậu thế.


Từ Thanh Hà phủ còn có thể thấy núi thấy rừng nhưng mà khi càng gần địa giới Hưng Bình phủ thì địa hình càng thấp, càng thoáng đãng nhưng sông ngòi kênh rạch cũng càng nhiều.


Địa hình không cao, khó mà tìm được chỗ từ trên cao quan sát để tìm kiếm doanh trại Chu Thái nhưng được một cái là bởi địa hình thấp cho nên có thể nhìn thấy khói bếp bốc lên xa xa.


Quân đội của Chu Thái rõ ràng bị đám loạn tặc để ý nhưng mà cũng không thể cấm Chu Thái nấu cơm chứ ? nhất là cái thời tiết ch.ết toi này không nổi lửa nấu bếp rất nhiều binh sĩ cũng cảm thấy khó chịu.


Việc các cột khói từ xa xa bốc lên là phương hướng dễ dàng nhất để tìm thấy doanh trại của Chu Thái.
Trần Minh có thể thấy, loạn tặc cũng có thể thấy nhưng khác biệt ở chỗ loạn tặc cũng không có khả năng thật sự cường công quân triều đình.


Tại cái đất Giao Chỉ này sau khi Lương Long ngã xuống xác thật không còn bao nhiêu thế lực có cái gan này.
“A Minh, phía trước có người”.
Trong thời điểm nhóm người đang di chuyển, A Sử bỗng đưa tay ra cản Trần Minh lại.


“Có người vừa đi qua khu vực này hơn nữa còn không ít người, dấu chân để lại trên đất không đều”.
Nghe được A Sử nói, Trần Minh cũng nhìn xuống mấy dấu chân sau đó nói.
“Xác định được không ? là dân chúng qua đường hay là ?”


A Sử không cần nghe Trần Minh nói quá rõ ràng, hắn thản nhiên gật đầu.
“Dấu chân còn rất mới, đối phương có khoảng 3 4 người, không có trẻ con, ngoài ra từ độ sâu của dấu chân trên đất thì đối phương cũng không dễ chơi, khả năng cao không phải người bình thường qua lại”.


A Sử ngồi xuống, dùng từng đầu ngón tay nhẹ mân mê dấu chân trên mặt đất.
Trần Minh thấy vậy cũng ngồi xuống theo A Sử, hắn cũng đưa tay chạm vào dấu chân sau đó cũng gật đầu với suy đoán của A Sử.
Cả hai cùng là thợ săn, tuy trình độ của nguyên chủ Trần Minh thua xa A Sử nhưng có những thứ vẫn phải hiểu.


Vì đường đất ẩm thấp cho nên in lại dấu chân có phần rõ ràng, dấu chân cũng khắc sâu trên mặt đất chứng minh được chủ nhân của dấu chân cũng không phải người gầy gò ốm yếu, quan trọng nhất là các bước chân cũng không siêu vẹo, rất có lực.


Không có cao thấp không đều, cũng không có dấu chân nhỏ của trẻ em thậm chí 3-4 dấu chân khác nhau còn tạo thành quy luật nối đuôi nhau hẳn hoi.
“Chúng ta vẫn tiếp tục hướng về phía doanh trại ra sao ?”.
Lần này đến A Chính lên tiếng, A Chính lúc này vừa nói vừa hướng mắt nhìn cột khói nhè nhẹ bốc lên.


“Có gì đâu, đi thì cứ đi thôi, có gì phải sợ ? cùng lắm chúng ta chạy, cũng không tin đối phương chạy nhanh hơn chúng ta”.
Trần Minh đứng dậy, hướng về phía A Chính cười đùa một câu, trong lòng cũng đưa ra đánh giá.


Mấy dấu chân mà thôi, cũng không phải to tát chẳng qua cả A Sử cùng Trần Minh đều có thể xác nhận đối phương là kẻ có ‘nghề’ còn cao đến mức nào thì cũng khó nói.
Xác nhận được rồi sao ? cũng không có gì cả, chỉ 3-4 dấu chân thôi trong khi đội ngũ bọn họ có đến 8 người, làm sao lại sợ ?.


Cho dù trước mặt thật sự bị loạn tặc chặn đường thì Trần Minh cũng chưa từng ngại, cùng lắm giết qua một con đường máu.


Đến thời loạn thế không cần quá liều lĩnh nhưng cứ sợ đầu sợ đuôi thì có thể làm gì ? quan trọng nhất . .. Trần Minh cùng lắm có thể lẩn vào đám người A Sử, coi mình là người Sơn Việt trên núi xuống mà không phải quan binh, như vậy độ an toàn vẫn rất cao.


Câu nói đùa của Trần Minh khiến nguyên một đám tươi cười, vẻ mặt có phần mệt mỏi khi hành quân tốc độ cao trong thời gian dài không khỏi giãn ra không ít.
Chỉ có A Sử lúc này vẫn nghĩ về việc này, A Sử hướng về Trần Minh nói.
“A Minh, ta cảm thấy hiện tại đối phương như loài sói săn mồi vậy”


“Sói sẽ không lập tức tấn công con mồi mà chúng yêu thích bám theo con mồi sau đó chờ đợi cơ hội thích hợp mà siết chặt vòng vây”
A Sử không hiểu binh lược nhưng hắn là thợ săn có hơn chục năm kinh nghiệm.


Thật lòng thì người cổ đại học đi săn trong núi rừng từ đâu ? một phần dĩ nhiên là ‘cha truyền con nối’ nhưng một phần là học từ người mẹ thiên nhiên, học từ chính những kẻ săn mồi trong tự nhiên.


Núi rừng phương Bắc của Lĩnh Nam từ xưa đến nay chưa bao giờ thiếu sói xám, mà những sinh vật này vẫn luôn được các thợ săn trong núi rừng coi là người thầy tốt nhất.
“Không sao, chúng ta tăng tốc độ nhanh hơn là được, chỉ cần hội quân được với Chu Thái thì cũng không có chuyện gì xảy ra”


“Sói cho dù tinh ranh nhưng Chu Thái lại là lão hổ, dăm ba con sói bình thường không đủ Chu Thái nhét kẽ răng”.
Trần Minh nói xong lại ra hiệu mọi người cố gắng đẩy nhanh bước chân.


Đoàn người vốn đã mệt mỏi nhưng nhìn thấy khói bếp nơi phương xa quả thật phấn chấn hơn không ít, dưới sự dẫn đầu của Trần Minh thì nhóm người lại nhanh chóng tiến về phía doanh trại Chu Thái.
_ _ _ _ _ _
Trần Minh ở trên đường đi đến doanh trại của Chu Thái phát hiện được một việc.


Có không ít kẻ đang nhìn chằm chằm vào doanh trại nhưng cũng chỉ nhìn thôi, cũng như loài sói đang ngắm nhìn con mồi của mình vậy.


Những kẻ này thậm chí phát hiện ra nhóm người Trần Minh những cũng không có xung đột, hai bên chỉ tiếp xúc bằng ánh mắt dù sao như Trần Minh suy đoán thì loạn tặc rất khó tạo thành vòng vây với quân đội Chu Thái.


Đây đã được coi là hậu phương của quân triều đình, nào có lý do hậu phương cũng bị bao vậy ? như vậy thì cần gì vây nữa, sao không cường công đi ?.
Tuy vậy Trần Minh quả thật cũng phải đánh giá cao kẻ cầm đầu chiến dịch này hơn một phần, ít nhất . .. biết chờ thời.


Theo thời gian, áp lực của Chu Thái càng ngày càng lớn bởi vì Chu Thái phải sang sông.
Dĩ nhiên Chu Thái cũng có thể lựa chọn giết ra một đường máu để qua sông, chỉ cần chạy đến Nam Bình Thành thì có thể kêu gọi viện quân nhưng Trần Minh cũng không muốn thấy cảnh này.


Chu Thái chỉ cần phá vây, loạn tặc nhất định cường công, lúc đó hai bên lại ch.ết bao nhiêu người ?.
Một bên là binh sĩ Trần Minh bỏ ra cả tháng trời rèn luyện, hắn sớm coi đây là binh lính của mình.


Một bên tuy không phải binh sĩ của hắn nhưng mà . . . đây là tài nguyên nhân khẩu của Giao Chỉ, không phải vạn bất đắc dĩ Trần Minh tuyệt không hy vọng người Giao Chỉ cứ ngã xuống như vậy.






Truyện liên quan