Chương 127 : Ta Có Thuật Pháp (2)

Tam Quốc Diễn Nghĩa là một thế giới tương đối vặn vẹo về mặt chiến lực, cũng là một thế giới mà mãng phu gần như vô địch.
Chỉ cần vũ lực ngươi đủ cao vậy ngươi có thể làm ra những chiến tích . . . . kinh thiên động địa.


Triệu Vân có thể thất tiễn thất xuất, giết cho quân Tào không nhìn rõ trời nam đất bắc mà vẫn cứu được ấu chủ đi ra.
Lữ Bố một mình một ngựa chạy ra Hổ Lao Quan có thể xới tung quân đồng minh chư hầu vài vòng không ai cản được, đánh từ đông sang tây, từ tây sang đông.


Trương Liêu chỉ cần 800 binh tốt có thể đánh cho 10 vạn đại quân của Tôn Quyền sợ tè ra quần, từ đó về sau không dám Bắc tiến.
Điển Vi một mình một người thậm chí còn không có vũ khí cũng có thể lấy một địch vạn, mở đường máu cho Tào Tháo chạy ra khỏi Uyển Thành.


Quan Vũ một mình một ngựa qua 5 cửa chém 6 tướng chạy về với Lưu Bị, phải biết Quan Vũ là chạy từ Hứa Đô về Nhữ Nam, đường chim bay cũng phải 200 kilomet chứ đừng nói là đường xá thời cổ đại.


Mấy cái chiến tích này nhân loại bình thường đúng là làm không được, nói thần tiên chuyển thế thì Trần Minh cũng tin.


Cho nên Trần Minh vẫn luôn hy vọng thế giới này đừng quá dựa sát vào Tam Quốc Diễn Nghĩa bởi khi đó mọi mưu tính, mọi tính toán đều khó có thể thành công, cứ việc một đường mãnh tiến là được.


Tuy vậy thời điểm này Trần Minh thật ra cũng có chút hy vọng nơi này là Tam Quốc Diễn Nghĩa dù sao Chu Thái cũng là sư đệ hắn.


Nếu đây thật sự là Diễn Nghĩa thì Chu Thái không khác gì Triệu Vân, hắn có thể bảo hộ ấu chủ Tôn Quyền chạy từ Tuyên Thành về Ngô Quận giữa vòng vây cả vạn quân thù, trên người Chu Thái tổng cộng dĩnh 12 mũi tên nhưng vẫn sinh long hoạt hổ bình thường.


Nhân vật được ‘buff lố’ như vậy thì ai cần lo cho hắn ?.
Không ngoài Trần Minh dự đoán, thời điểm Trần Minh gặp Chu Thái, tiểu tử này vẫn sinh long hoạt hổ cực kỳ, vẻ mặt không có nửa phần lo lắng.
Chu Thái thấy Trần Minh đến thì mừng lắm, vội lôi kéo đại ca mình vào trướng bồng.


“Sư huynh, việc trên núi Hương không biết giải quyết sao rồi ?”.
Chu Thái cũng không lập tức mang khốn cảnh hiện tại của mình nói ra mà là hỏi Minh việc trên núi Hương.
Trần Minh nghe vậy cũng cười mà nói.
“Cũng không có gì to tát, chỉ là một tên phản tặc tàn dư của loạn Lương Long thôi”


“Kẻ này sau khi Lương Long bị giết thì liền chạy trốn, may mắn thoát được Chu tướng quân vây quét, tiếp đó ẩn mình một thời gian”
“Đợi Chu tướng quân mang đại quân rút đi, kẻ này lại nổi lên sau đó chiếm lấy núi Hương bởi vì trên núi có chôn giấu tài sản của Lương Long”


Nghe Trần Minh nói đến đây, Chu Thái không khỏi gật gù, trong ánh mắt không có quá nhiều suy nghĩ.
Bản thân Chu Thái đối với tiền tài coi rất nhẹ hay đúng ra đại đa số võ tướng ở thời đại này coi nhẹ tiền tài.


Ví như Trương Phi tán gia bại sản quyên góp tài chính cho Lưu Bị khởi sự chẳng hạn, đành rằng cũng có một phần nguyên nhân đến từ mị lực của Lưu Bị nhưng đổi lại thành Trần Minh xem, đừng nói là Lưu Bị cho dù là thần tiên chuyển thế cũng không khiến Trần Minh quyên góp toàn bộ gia sản được.


“Lại nói giặc cướp họ Trương, tên Thuỵ, trước đây dưới quyền Lương Long gọi là Thuỵ Long Tướng Quân, không biết đệ có nghe qua tên này ?”
“Ca chém đầu đối phương sau đó lại ngâm nước muối, để vào hộp gỗ trầm hương sau đó tính mang nộp lên trên kiếm chút quân công”.


Chu Thái lần này rốt cuộc có phản ứng, vẻ mặt tươi cười hớn hở thậm chí vỗ đùi một cái.
“Tốt tốt, việc này sư huynh cứ để cho đệ, đợi chuyến này có rảnh bản thân đệ đi hỏi một chút, nếu kẻ này thật sự có thanh danh vang dội vậy sư huynh ở trong quân ít nhất cũng được phong giáo uý”


“Nhưng mà sư huynh tốt nhất cũng nói qua với Giả đại nhân một câu, sư huynh đang được Giả đại nhân tin tưởng, ở bên cạnh Giả đại nhân mới là thượng sách”


Chu Thái xuất thân Chu gia, cho dù hắn không tận lực tham dự vào một số việc thì có nhiều chuyện hắn vẫn biết, ví như Chu Thái tin tưởng đại ca hắn ở bên cạnh Giả Tông sẽ có nhiều lợi ích hơn là lên Thượng Ngô đầu nhập đại quân Chu Tuấn nhiều lắm.


Tuy nhiên chức giáo uý vẫn cần tranh thủ, quân công trước mặt sao có thể không cố gắng kiếm ?.
Có chức quan giáo uý vậy thì sau này kể cả có rời khỏi Giả Tông, Trần Minh cũng không phải ‘bạch thân’ mà là có quan chức trong người.


Bổng lộc cầm được đến tay hay không thì không biết nhưng kiểu gì sau này cũng có ích lợi.
“Nói chuyện ta xong rồi, lại nói chuyện đệ đi, tình hình thế nào ?”.


Trần Minh đối với lời Chu Thái khuyên tất nhiên là đồng ý, Giả Tông là cái đùi to nhất của Trần Minh, hắn cũng làm sao có thể bỏ được Giả Tông mà theo Chu Tuấn ?


Dĩ nhiên ở một mặt nào đó theo Chu Tuấn thì con đường kiếm công danh nhanh hơn theo Giả Tông nhiều lắm bởi Trần Minh biết tương lai mấy năm sau sẽ có việc gì xảy ra.


Nhưng Trần Minh một giới bạch y, không quyền không thế cho dù kiếm được quân công, cho dù có thể một mực leo về phía trước thì lại có thể leo cao đến đâu ?.
Cho dù hắn giết từ nam ra bắc, giết từ bắc vào nam thậm chí chặt đầu Trương Giác thì Trần Minh ch.ết no cũng chỉ là . . . Trung Lang Tướng.


Trong lịch sử, Đổng Trác vốn cũng chỉ là Đổng Trung Lang Tướng, nếu không phải thời thế xoay vần, không phải Linh Đế quy thiên lại thêm Hà Tiến ngu không thể tả thì cũng không có Đổng thái sư sau này.
_ _ _ _ __ _
Chu Thái nghe đến Trần Minh hỏi chuyện mình, hắn lúc này thở dài một hơi, ánh mắt ngập tràn chán ghét.


“Cái đám tiện . . . “
Chu Thái mở miệng muốn nói gì đó nhưng khi nhìn Trần Minh đang ung dung mỉm cười bản thân Chu Thái không khỏi dừng lại . . có phần ngập ngừng.
Tiếp đó Chu Thái hắng giọng một cái, đổi giọng.


“Cái đám loạn tặc này còn có thể làm gì được đệ ? nếu không phải đệ phải vận lương thì đã sớm giết cho bọn chúng không biết trời đất là gì”


“Nay có đại huynh đến toạ trấn, Ấu Bình nguyện xin chiến, không cần nhiều binh sĩ chỉ cần sư huynh cho Ấu Bình 20 kỵ binh, Ấu Bình có thể giết sạch đám loạn tặc này”


“Loạn tặc không có gan tập trung lại, chúng cũng sợ quân triều đình cường công cho nên chỉ có thể tản mạn ra từng nhóm nhỏ, một bên đi theo quân ta, một bên chờ thời”
“Chỉ cần 20 kỵ binh cấp tốc hành quân đánh tan từng nhóm loạn tặc vậy thế cuộc rất nhanh có thể giải quyết”.


Chu Thái nói như đinh đóng cột hơn nữa . . . chính Trần Minh cũng tin.
Đây là đất Hưng Yên, nơi này vốn đồng bằng nhiều hiển nhiên là thiên đường của kỵ binh.


Phải biết trận Bình Lệ Nguyên lịch sử của quân đội nhà Trần tương lai cũng diễn ra ở khu vực Vĩnh Phúc – Hưng Yên này, cũng trong trận Bình Lệ Nguyên này vua tôi nhà Trần mới hiểu kỵ binh Mông Cổ mạnh ra sao.
Kỵ binh của Chu Thái thua xa kỵ binh Mông Cổ nhưng mà loạn binh lại lấy gì so với binh sĩ tinh nhuệ thời Trần ?.


Quan trọng hơn, Chu Thái là thật sự có thể giết, lấy Chu Thái dẫn đầu một đội kỵ binh . . . người thường khó mà cản được.
“Vậy nếu sư huynh không tới, đệ lại tính thế nào ?”.
Chu Thái nghe vậy thì rất nhanh đáp.


“Nếu sư huynh không tới kịp, Ấu Bình vẫn quyết định phá vậy, Ấu Bình tính cho người giả trang thành đệ sau đó sáng sớm ngày mai làm bộ muốn phá vây qua sông, thời tiết này ẩm ướt sương mù nhiều muốn nhìn rõ thực hư nào có dễ thế ?”.


“Đệ thì ở lại trung quân chờ đợi, chỉ cần tặc binh dám động đấy chính là ch.ết”


“Chi kỳ binh này nếu phá được vây đi ra hiển nhiên là tốt nhất, tặc binh khi đó sợ chúng ta mời được viện binh từ Nam Bình thành vậy chúng chỉ có hai lựa chọn, hoặc là cường công chiếm lương thực hoặc là khôn hồn rút đi”


“Chúng nếu như chạy thì đệ cũng lười quản dù sao đều là một đám dân đói phát rồ, nhưng nếu dám cường công thì Ấu Bình sẽ cho bọn chúng biết chữ ch.ết viết ra sao”


“Còn nếu chi kỳ binh kia không thể phá vây thì cũng không tính là gì, loạn binh thấy quân ta phá vây bất thành lại thêm chủ tướng ngã xuống, khí thế lập tức sẽ tăng lên, cũng sẽ lập tức lựa chọn cường công chúng ta cướp lương thực dù sao tặc binh nghĩ sĩ khí của quân ta đã đại giảm”


“Khi đó đệ lại từ doanh trướng mang thân binh giết ra ngoài, lại gióng trống phất cờ reo hò, sĩ khí quân ta lập tức bạo tăng, sĩ khí quân định đại giảm, trận này tự nhiên là thắng”.
Chu Thái ăn nói có lý có cứ thậm chí tính toán rõ ràng, quả thật khiến Trần Minh nhìn bằng con mắt khác.


Chu Thái trong lịch sử đã lợi hai như vậy sao ? thật ra không hẳn.
Chu Thái lúc này so với trong lịch sử thay đổi không ít bởi vì sư huynh của hắn là Trần Minh.
Tuy mới quen biết Trần Minh có 2 tháng nhưng Chu Thái tự nhiên kính Trần Minh, cũng lấy Trần Minh làm học hỏi.


Trần Minh tự nhận chẳng phải vĩ nhân gì, cũng chẳng phải nhân vật gì lợi hại nhưng hắn có một thứ mà từ trước đến nay Chu Thái không có đấy chính là sự bình tĩnh.
Con người chỉ cần bình tĩnh ngồi xuống suy nghĩ, rất nhiều việc . . . cũng không phải không thể nghĩ ra.


“Đệ có biết vì sao địch nhân không lựa chọn cường công bây giờ mà chỉ vây khốn chúng ta không ?”
Chu Thái gật đầu, hướng về Trần Minh nói.


“Bẩm sư huynh, nguyên do nằm ở thực lực loạn binh không đủ cho nên chúng chỉ có thể cầm chừng, tất nhiên không ai rõ đất này rốt cuộc có bao nhiêu loạn binh dù sao hiện nay nạn dân nhiều lắm, chỉ cần chịu kẻ khác cổ động, cầm lên binh khí dĩ nhiên thành tặc binh”


“Chúng ta lại mang theo rất nhiều lương thực hành quân, đây không phải miếng mồi béo bở thì là gì ?”
“Đệ hoài nghi, tặc binh đang tụ chúng cho nên đệ mới quyết định ngay sáng mai hành động, kéo cũng không thể kéo hơn nữa”.
Câu trả lời của Chu Thái tất nhiên không sai nhưng Trần Minh lại chỉ lắc đầu.


“Đệ làm sao biết tặc binh lại chưa tập kết xong ? dù sao đại quân cũng đã hành quân mấy ngày trời từ Thanh Hà Phủ mà đến”
“Cũng không phải đợi chúng ta đến địa giới Nam Bình thì tặc binh mới biết sự tồn tại của chúng ta chứ ?”


“Mà nếu tặc binh có chuẩn bị, tập kết quân số đầy đủ thử hỏi đệ lại làm thế nào ?”.
Chu Thái nhíu mày, hắn đúng là không nghĩ tới điểm này.


Nếu tặc binh đợi Chu Thái đến Nam Bình mới phản ứng thì không có gì để nói, từ thời gian 1-2 ngày mà tính thì kế hoạch của Chu Thái không sai nhưng nếu từ lúc quan binh đi tới Thanh Hà thì sao, thậm chí càng sớm thì sao ?.




“Vậy cũng chỉ có thể giết, có đại huynh toạ trấn quân doanh, địch nhân nhiều hơn nữa cũng không sợ”.
Chu Thái nghĩ một hồi quả thật nghĩ không ra cho nên hắn lại trở về thành . . . Chu Thái phiên bản mọi người hay biết.


Trần Minh nghe câu trả lời này của Chu Thái thì bật cười, hắn cảm thấy . . . sư đệ nhà mình lúc này có chút đáng yêu, đồng thời lời của Chu Thái cũng không phải không đúng.
Bằng vũ lực của Trần Minh cùng Chu Thái, chưa hẳn không thể thay đổi chiến cuộc.


“Nếu chỉ chém chém giết giết thì còn dễ nói nhưng nếu tặc binh chỉ thủ không công đây ? hay đúng hơn tặc binh sớm làm ra phản ứng nhưng mà . . . là ở bên bờ bên kia ?”
“Tặc binh có thể kéo, chúng ta lại không thể kéo, chúng ta có thể không qua sông sao ?”.


“Nếu bờ bên kia sớm bố trí mai phục, đợi chúng ta đem thuyền qua sông khi đó lại chống như thế nào ?”.
“Đợi chúng ta ra đến giữa sông, tặc binh từ hai bên bờ vây đến chặn đầu chặn đuôi lại tính thế nào ?”
“Trận này đánh xong, lại tốn bao nhiêu binh sĩ, cho dù thắng thì lại như thế nào ?”.


Trần Minh nói rất chậm nhưng mà từng lời vào tai Chu Thái lại khiến lòng của Chu Thái nặng nề hơn nhiều lắm.
Hắn . . thật sự nghĩ không ra.
Thế là Chu Thái cũng không ngần ngại, ôm quyền hướng về Trần Minh.
“Lại xin đại huynh dạy Ấu Bình”






Truyện liên quan