Chương 128: Bạch Y Độ Giang.
Trần Minh đọc qua Thái Bình Kinh, mấy hôm nay đều đọc.
Tuy bên cạnh Trần Minh đa số người đều mù chữ, cho dù biết chữ thì cũng không hẳn nhận ra độ nhạy cảm của Thái Bình Kinh nhưng vạn nhất thì sao ?.
Cho nên Trần Minh lấy da thú bọc bên ngoài quyển Thái Bình Kinh như cái cách học sinh cấp 1 ngày xưa bọc sách bọc vở vậy.
Bọc xong Thái Bình Kinh, Trần Minh mấy hôm nay đều đọc, sáng hành quân còn tối thức đêm đọc sách.
Sách vào thời cổ đại rất khó đọc, văn ngôn ngắn gọn tới cực đoan thường xuyên bắt người đọc tự mình não bổ, tự mình giải nghĩa, không phải ngẫu nhiên mà mỗi quyển sách lại có không biết bao nhiêu cách giải thích khác nhau, một quyển Hiếu Kinh thôi mà khiến đám nho sĩ thời đại này liên tục đứng ra giải nghĩa, liên tục đứng ra nêu cảm tưởng thậm chí thành học phái.
Ví như Thái Ung tự thành Thái học, Trịnh Huyền tự thành Trịnh học, đây vốn cũng xoay quanh một quyển Thái Kinh mà ra.
Dấu câu thì không dùng, chú thích không thèm viết, từ ngữ hay điển tích đôi khi Trần Minh còn nghĩ mãi không hiểu, nhiều lúc đọc như vịt nghe sấm.
Khó khăn là vậy nhưng Trần Minh mấy hôm nay vẫn đọc ngấu nghiến bởi vì trừ đọc sách ra hắn còn có thể làm gì ? đây là hoạt động giải trí gần như là duy nhất của Trần Minh mấy ngày qua cho dù hoạt động giải trí này đốt hơi nhiều noron thần kinh của Trần Minh.
Trần Minh thậm chí còn tự cười bản thân mình, nếu kiếp trước hắn hiếu học như hiện tại thì cuộc đời hắn nhiều khi đã bước sang một ngã rẽ khác.
Trong Thái Bình Kinh ghi lại rất nhiều thứ, có thứ Trần Minh cảm giác nhảm nhí vô cùng nhưng cũng có thứ Trần Minh cảm thấy không phải không có lý nhưng vượt lên trên tất cả, Thái Bình Kinh khiến Trần Minh phần nào hiểu rõ hơn suy nghĩ của con người thời đại này, đây là thứ . .. rất quý giá.
Trần Minh từ khi đến thế giới này hắn vẫn luôn muốn tìm sách để đọc nhưng không có cơ hội, phần vì bận quá phần vì khó tìm sách tại Giao Chỉ.
Ngay như Giả Tông đi đến Giao Chỉ cũng không mang theo nhiều sách thì nói gì những nơi khác ?.
Tất nhiên là Trần Minh cũng tìm được tới sách nhưng đa số là tạp thư, giá trị không cao.
Thái Bình Kinh lại khác, quyển sách này rất không tầm thường.
Không phải kiến thức hay lời lẽ mà Thái Bình Kinh ghi lại, cái hay của sách này ở chỗ đối tượng Thái Bình Kinh hướng tới, đối tượng Thái Bình Kinh hương tới không phải dân đen, không phải tầng lớp sĩ tộc mà là tầng lớp quý tộc của thời đại này.
Quý tộc cũng là sĩ tộc nhưng sĩ tộc không chắc là quý tộc, đây là một đẳng cấp hoàn toàn khác trong xã hội phong kiến.
Ở cái tầng lớp này người ta cũng đã không còn nghĩ một mực vươn lên nữa, không còn nghĩ một mực tiến về phía trước dù sao . . . tiến cũng không thể tiến.
Như Đậu thị, thời điểm đỉnh cao nhất của Đậu thị thì gia tộc này nên tiến tới đâu nữa ? trừ cái ngôi ‘cửu ngũ chí tôn’ kia thì còn có thể hướng lên tới đâu ?.
Cho nên trong Thái Bình Kinh mới đầy những thứ viết xung quanh thiên mệnh, viết về thời thế, về thiên thời.
Sách này nếu đưa cho Tuân Sảng vậy vị đại nho này đảm bảo sẽ khịt mũi coi thường thậm chí đem đi đốt.
Sách này nếu đưa cho thúc phụ của Viên Thiệu là Viên Ngỗi sách này thì Viên Ngỗi lại cảm thấy có phần hứng thú nhưng chỉ dừng lại ở đây thôi, coi như tạp thư mà đọc.
Mà nếu sách này đưa cho nhân vật như Đậu Vũ . .. thì quả thật khó nói, vấn đề là Đậu Vũ tin hay không tin thiên mệnh.
Vấn đề chính ở đây là gì ? là người đọc mà sách này hướng đến, là giai cấp mà Thái Bình Kinh hướng tới, không rõ tác giả là ai nhưng Thái Bình Kinh thật sự nhắm tới tầng lớp cao cấp nhất của xã hội này.
Việc này cho Trần Minh lợi ích rất lớn, không phải là kiến thức thu được mà là cách suy nghĩ của một bộ phận trong giai cấp phong kiến tại thời Hán mạt.
Cũng nhờ Thái Bình Kinh, Trần Minh còn nhận ra một điều đấy chính là . . . niềm tin.
Trần Minh trước đây vẫn nghĩ dùng nhân nghĩa phục người nhưng mà Thái Bình Kinh lại để hắn nhìn thấy một mặt khác của xã hội, đấy là đức tin, là một loại học thuyết khác của đạo giáo.
Không phải chỉ cần đọc sách là có thể vận hành, cũng không phải cái gì trong sách viết cũng có thể áp dụng nhưng nó đúng là mở một đầu đường mới cho Trần Minh, để cho hắn nhìn thấy một cách tiếp cận khác trong xã hội này.
Thân là người hậu thế, Trần Minh đương nhiên biết đức tin quan trọng, biết tầm ảnh hưởng của tôn giáo lên xã hội nhưng hiểu là một việc, thực tế làm được hay không lại là một việc khác, nhất là Trần Minh kiếp trước vốn chẳng liên quan gì đến tôn giáo, hắn thậm chí là người vô thần.
_ _ _ _ _ _
Trong trướng bồng, Chu Thái hướng về Trần Minh xin hắn giảng giải dù sao Chu Thái cũng không thể nghĩ ra phương án nào tốt hơn.
Còn Trần Minh thì sao ?.
Hắn thật ra đã sớm có phương án nhưng để mà nói ‘thập toàn thập mỹ’ thì cũng không phải dù sao trên thế giới này nào có việc gì tuyệt đối hoàn mỹ ?.
“Ấu Bình có tin tưởng sư huynh hay không ?”.
Không nhận được câu trả lời của Trần Minh mà lại được hỏi ngược câu này, Chu Thái cũng không nghĩ nhiều mà lập tức nói.
“Ấu Bình đương nhiên tin tưởng đại huynh tuyệt đối, không biết đại huynh có gì căn dặn ?”.
Chu Thái ôm quyền mà nói, Trần Minh cũng hướng về Chu Thái ôm quyền đáp lễ.
“Vậy Ấu Bình cần chuẩn bị trước hai việc, thứ nhất vẫn cần Ấu Bình tuyển ra một đội tinh binh chuẩn bị cho bất cứ trường hợp nào, nếu kế hoạch của ta thất bại chúng ta lập tức sử dụng kế hoạch của Ấu Bình”
“Việc thứ hai, Ấu Bình thông báo với toàn quân là ta đã trở về quân doanh tiếp đó cũng nói với anh em binh sĩ ngày mai chúng ta chuẩn bị thuyền vượt sông”
Chu Thái nghe Trần Minh phân phó thì gật đầu nhưng cũng không nhịn được hỏi lại.
“Đại huynh nói như vậy là đại huynh có cách để toàn quân ta vượt sông sao ? bởi như đại huynh đã nói thời điểm sang sông là nguy hiểm nhất”.
Chẳng cứ Chu Thái mà bất cứ ai chỉ cần hiểu một chút về quân sự thì đều sẽ biết giai đoạn sang sông lúc nào cũng là giai đoạn nguy hiểm nhất.
Ở trên đất bằng chiến đấu, Chu Thái tuyệt không lo ngại loạn quân, bằng 600 quân trong tay cho dù địch quân có mấy ngàn người Chu Thái cũng không sợ.
Chỉ là nạn dân mà thôi vì sao Chu Thái phải sợ ?.
Trong chiến tranh cổ đại, cái việc một đội quân chính quy có thể lấy một địch mười đối với dân quân nổi dậy chẳng phải gì xa lạ.
Nhưng nếu lúc qua sông thì lại khác, giai đoạn sang sông cho dù Chu Thái cũng không tự tin.
Trong lúc mang thuyền sang sông nếu có một đội cung thủ đứng ở bờ bên kia, đợi thuyền qua giữa sông thì kéo cung bắn tên khi đó lại giải quyết ra sao ?.
Mẫu Hà cũng không phải nhánh sông nhỏ, đây là con sông lớn nhất Giao Chỉ, cũng không tồn tại việc bắc cầu nổi qua sông thậm chí bắc cầu nổi qua sông có khi còn nguy hiểm hơn mượn thuyền sang sông.
“Ấu Bình có tin đại huynh có thuật pháp không ? đại huynh trong tay có một pháp đủ để kẻ địch không đánh mà hàng, để quân ta sang sông không tốn một binh, một tiễn”.
Trần Minh hướng về Chu Thái cười nói mà Chu Thái nghe xong không khỏi trợn tròn mắt, miệng hơi hơi há ra.
“Đại huynh . .. việc này .. . “
Nếu là người khác Chu Thái lập tức không tin thậm chí không nhịn được sẽ đánh đối phương nhưng đối với Trần Minh, Chu Thái lại khó mà phủ định.
“Ấu Bình cứ yên tâm, chỉ là một chút thuật pháp mà thôi cũng không phải hiếm lạ”.
Trần Minh nói xong chủ động tiến lên bên cạnh Chu Thái, nói nhỏ vào tai đối phương.
Giả thần giả quỷ, đây là thứ mà Trần Minh học được từ Thái Bình Đạo Kinh tuy nhiên Trần Minh cũng không cần giả thần giả quỷ trước mặt Chu Thái làm gì, đây là huynh đệ hắn.
Ngoài ra việc này Chu Thái tất nhiên phải chuẩn bị trước dù sao Trần Minh quyết định dùng kỳ mưu, dùng kỳ mưu đương nhiên là có nguy hiểm, Chu Thái chính là đạo bảo hiểm cuối cùng của Trần Minh.
Dần dần, khi nghe toàn bộ kế sách của Trần Minh, Chu Thái không khỏi ngơ ngác, phải đến khi Trần Minh vỗ vai hắn, Chu Thái mới tỉnh hồn.
“Đại huynh, việc này . . . có thể thành không ?”.
Chu Thái không đọc nhiều binh thư nhưng cũng coi như thấy nhiều việc nhà binh chỉ là . . . hắn chưa từng thấy ai làm như Trần Minh.
Dĩ nhiên không cần động binh, cũng không cần chiến đấu cũng có thể an toàn vượt sông ?.
Trần Minh không đáp, chỉ hướng về Chu Thái nhẹ gật đầu đồng thời cho hắn một cái nhìn an tâm.
Chu Thái nhìn thấy ánh mắt này của Trần Minh, hắn cũng hít một hơi thật sâu sau đó ôm quyền đi ngoài trướng bồng, hắn cần vì Trần Minh chuẩn bị một số đồ vật, cũng vì Trần Minh gọi một số người.