Chương 129 : Bạch Y Độ Giang (2)

Một ngày mới.
Trong tầm mắt của Trần Minh, hắn có thể thấy các binh sĩ của mình đang tất bật chuẩn bị qua sông.
Qua sông không phải việc đơn giản, việc này rất tốn thời gian cho dù Giả Tông có chuẩn bị.


Sang xông là việc bắt buộc phải làm để đi đến Nam Bình phủ, thời tiết lúc này cũng rất ủng hộ đại quân qua sông dù sao đây đã là cuối hạ đầu thu nhưng sông Hồng lại không phải sông nhỏ.


Bọn họ tổng cộng mang 50 xe ngựa vận tải hàng hoá đi từ Long Biên huyện đến Nam Bình phủ, 50 xe ngựa này cơ hồ cũng vét sạch xung quanh Long Biên huyện.


Nếu không phải Giả Tông đứng ra trù tính, muốn quy tụ đủ 50 con ngựa kéo xe cũng là một việc rất khó khăn, tất nhiên đây chỉ là ngựa chuyên thồ hàng chứ không phải ngựa chiến.


Sang sông cũng không thể vứt ngựa lại, ngựa ở thời đại này so với mạng người còn quý gấp mấy lần đã thế ngựa này là Giả Tông mượn từ các thương nhân cùng thế lực hào cường xung quanh Long Biên huyện, mất một con ngựa thôi cũng là vấn đề lớn với Trần Minh.


Cho nên không chỉ cần mang lương thực qua sông mà còn cần mang ngựa qua sông, chỉ có xe hàng thì vứt lại ở bên này.


Bình thường mà nói thì kế hoạch tiếp tế Nam Bình Phủ đến đây cũng coi như hoàn thành quá nửa dù sao chỉ cần sang sông sau đó lại hạ trại ở bờ bên kia, cho chiến mã chạy đến Nam Bình thành báo tin tự nhiên phía Nam Bình thành cũng sẽ lo vận chuyển lương thực vào thành giúp quân đội Trần Minh.


Khi đó Trần Minh cùng Chu Thái chỉ cần lo tốt việc bảo vệ đoàn vận lương là được, bọn họ đã không cần lo vận lương.
Chỉ cần sang sông, cái gì cũng dễ nói nhưng mà sang sông lại thành bài toán khó nhất hiện nay.


Tạm không bàn đến loạn tặc đang nhìn chằm chằm, việc tìm đủ thuyền bè rồi vận lương qua cũng đã khó.
Tính từ lúc Trần Minh rời Long Biên huyện đến nay ước tính cũng đã có 7 ngày, quá trình hành quân trừ việc đường đi vất vả thì cũng không khó khăn thậm chí vật tư càng ngày càng nhẹ.


Bọn họ mang theo 200 thạch lương thảo hành quân tuy nhiên đây không chỉ là lương thực cứu đói cho dân chúng xung quanh Nam Bình mà còn là khẩu phần ăn của binh sĩ.


Sau 7 ngày, binh sĩ của Trần Minh ăn hết 30 thạch lương thảo, con số không chính xác tuyệt đối nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều dù sao người ăn thì gia súc cũng không thể nhịn.


Quân đội của Trần Minh chuyến này mang theo 600 người, ước tính mỗi người mỗi ngày hành quân ăn hết 0.5 kg lương thực, con số này ở thời cổ đại không tính là thấp, phải biết ở cổ đại mỗi binh sĩ chỉ ăn trung bình 0.3 kg lương thực còn lại phải tự tìm cái độn vào.


Ai bảo Trần Minh ‘yêu binh như con’ đây ? hắn vẫn luôn cố gắng đối tốt với binh sĩ của mình.
Cũng bởi vậy hiện tại trong quân chỉ còn khoảng 170 thạch lương thực, khoảng hơn 12 tấn lương thực.


Bài toán được đặt ra là cần bao nhiêu thuyền bè để mang 12 tấn lương thực, 600 binh sĩ cùng 50 con ngựa qua sông ? hơn nữa thời gian qua sông cũng không thể quá một ngày thậm chí nửa ngày ?.
Đáp án là cần ít nhất 30 chiếc bè sang sông.


Đáp án này cũng không phải Trần Minh đưa ra mà là Chu Thái đưa ra, ở mặt này Trần Minh cực tin tưởng Chu Thái dù sao Chu Thái lớn lên ở Giang Đông, Chu gia cũng thường xuyên tổ chức thương đội qua sông, không tin Chu Thái thì tin ai ?.
Cho dù Trần Minh là người hậu thế, ở khoản này hắn cũng không hiểu mấy.


Tại hậu thế, chút việc nhỏ này chỉ cần một cầm điện thoại lên gọi nhà đò, một chiếc phà sang xông là xong việc, nào có ai còn đi quan tâm thuyền bè tự chế ?.


Lại còn phải vào rừng đốn củi, tìm củi thích hợp sau đó bện bằng đủ các loại dây, người hậu thế ai hiểu được ? đến cả nguyên chủ cũng không hiểu dù sao hắn là thợ săn trong núi.
Mà trong ký ức truyền thừa từ hai vị danh tướng nước Nam thật ra cũng không có vụ này.


Thời kỳ nhà Lê cùng nhà Tây Sơn khi đó . .. ai lại còn dùng loại bè gỗ tự chế này nữa ?.


Việc chuyên nghiệp cứ phải để dân chuyên nghiệp làm, Trần Minh khó mà đưa ra giúp đỡ gì được tuy nhiên sau khi cảm nhận được không khí tất bật trong quân doanh, Trần Minh lại cho người gọi Chu Thái, một lần nữa bàn cách qua sông.


Rất nhanh, Chu Thái xuất hiện trong tầm mắt của Trần Minh, ngoài Chu Thái ra còn có một người trung niên có vài phần thấp bé, người này hiển nhiên là Lý Bưu.
Lý Bưu không giống với Lý Cầm.


Lý Cầm là gia chủ Lý Tiến nhét vào tay Trần Minh, hắn có thể mặc sức sai bảo nhưng Lý Bưu đại diện cho Lý gia cùng hào cường quanh Long Biên.
Lý Bưu tuy cũng là thuộc cấp của Trần Minh nhưng đây chỉ là lý thuyết, thực tế thì Trần Minh tất phải cho Lý Bưu vài phần kính trọng.


Thấy Lý Bưu theo Chu Thái đi tới, Trần Minh không thể không nặn ra một nụ cười.
“Ấu Bình, Lý tiên sinh, hai người tới rồi”.
Trần Minh hướng về hai người tươi cười, nghe được Trần Minh gọi mình là ‘tiên sinh’ vẻ mặt vốn có vài phần căng thẳng không khỏi cũng trở nên ‘thoáng’ hơn không ít.


“Tướng quân cho gọi Ấu Bình ?”.
Chu Thái hướng về Trần Minh ôm quyền hành lễ, khi có người khác ở đây tất nhiên hai người không xưng huynh gọi đệ.
Mà Trần Minh cũng bỏ qua Chu Thái, hướng về phía Lý Bưu.
“Lý tiên sinh, không biết tiên sinh tới tìm ta có chuyện gì ?”.


Lý Bưu nghe Trần Minh hỏi, hắn cũng không ái ngại gì Chu Thái mà vào thẳng vấn đề luôn dù sao trong mắt Lý Bưu thì . . . Chu Thái là cùng phe với hắn.
Chu Thái dù sao cũng đại diện cho Chu gia ở Dương Châu mà Lý gia với Chu gia cũng có . . . chút chút quan hệ, hai nhà hiển nhiên gần hơn với Trần Minh chứ ?.


“Trần tướng quân, ta nghe nói tướng quân quyết định cho quân sang sông ?”
“Thứ cho Lý mỗ không hiểu, dụng ý của tướng quân là gì dù sao mấy ngày nay Chu tướng quân cũng phát hiện không ít loạn tặc xung quanh, sao chúng ta không vây quét loạn tặc trước sau đó mới sang sông ?”


“Hoặc như bờ bên kia có loạn quân mai phục lại như thế nào ? tướng quân chẳng nhẽ không cho người thăm dò trước một chút ?”.
Lý Bưu nói rất rõ ràng, thân là người đại diện cho thế lực hào cường xung quanh Long Biên thành, Lý Bưu không phải cái gì cũng không hiểu.


Trải qua loạn Lương Long, rất nhiều hào cường vốn không thông quân sự cũng không khỏi . . phải học.
“Lý tiên sinh đang lo lắng quân ta sang sông gặp tập kích sao ? hoặc là hai mặt giáp công ?”.
Trần Minh tủm tỉm cười, hướng về Lý Bưu nói.


Thấy vẻ mặt tự tin của Trần Minh, Lý Bưu cũng hơi thở ra dù sao hắn đến đây cũng không phải thật sự đối kháng Trần Minh.
Trần Minh là cánh tay đắc lực của Giả Tông, Lý gia cố gắng kế giao còn không được làm sao lại đối kháng ?.
“Chính là việc này, mong tướng quân nghĩ kỹ”


“Dù sao chúng ta nhất thời cũng không thể chuẩn bị đủ thuyền bè qua sông, không bằng tướng quân cho một đội binh sĩ sang bờ bên kia thăm dò tình hình trước, cũng cho một đội binh sĩ cưỡi kỵ binh tản ra xung quanh thám thính hình hình ?”


Lý Bưu hướng về Trần Minh hơi cúi đầu ôm quyền, việc này dù sao cũng liên quan đến tính mạng thậm chí tài sản của bọn hắn, làm sao không cẩn thận ?.
Đối với lời nói của Lý Bưu, Trần Minh không khỏi tán thành dù sao hắn nói không sai.


“Lý tiên sinh nói có lý, Trần mỗ cũng quả thật đã cho người làm thám thính, Lý tiên sinh có thể yên tâm, phía bờ bên kia thật sự có địch quân, địch quân còn đang ngồi chờ chúng ta qua sông đây này”.
“Tốt quá, Trần tướng quân hoá ra đã cho thuộc hạ thám thính tình hình”


Lý Bưu hướng về Trần Minh cười nói nhưng mà rất nhanh miệng hắn cứng lại.
“Ách . . . Trần tướng quân nói cái gì cơ ? phía bên kia có phục binh ?”.
Trần Minh gật gù, hắn thật ra không có do thám, càng không biết bờ bên kia có phục binh hay không nhưng hắn có thể đoán chắc 8 phần là có.


Nếu Chu Thái có thể quyết đoán sang sông từ mấy hôm trước vậy khả năng có phục binh không cao nhưng hiện tại thì chậm rồi nhất là khi ở bờ bên này loạn binh chỉ ngầm theo dõi mà không có hành động trực tiếp nào, gần như chỉ đánh nghi binh kéo dài thời gian, làm chậm bước chân hành quân của đám người Chu Thái mà thôi.


Trần Minh không biết ai là chủ mưu nhưng trong mắt Trần Minh thì kẻ này cũng coi như hiểu quân sự, đã hiểu quân sự lại thêm có thời gian chuẩn bị, làm sao có thể không bày bố phục binh ở bờ bên kia ?.
Thấy điệu bộ của Lý Bưu, Trần Minh vẫn tươi cười sau đó trực tiếp bỏ qua hắn, lại nhìn Chu Thái.


“Chu tướng quân, không biết chúng ta hiện tại lại có bao nhiên thuyền qua sông ?”.
Nói là thuyền cũng là nói quá, nói thẳng ra đây chính là bè gỗ.
“Bẩm tướng quân, hiện tại quân doanh đã có tổng cộng 15 chiếc thuyền”.
Con số này làm ánh mắt Trần Minh sáng lên.


15 chiếc bè này hiển nhiên là Chu Thái mới cho người làm nhưng cũng không phải sáng nay mới chuẩn bị dù sao từ hôm qua Chu Thái đã quyết định vượt sông, đương nhiên bắt đầu cho người đóng bè gỗ.


Đất Nam Bình tuy là Hưng Yên sau này, địa hình bằng phẳng không nhiều đồi núi nhưng cũng chưa từng thiếu rừng, đặc biệt là . .. tre.
Giao Chỉ sao có thể thiếu tre ?.
Cho nên vật liệu gỗ rất dư dả, từ hôm qua đến hôm nay là có thể chuẩn bị 15 chiếc bè, loại bè cỡ nhõ 4x2.


Trên lý thuyết dạng bè này có thể mang được 2 tấn hàng hoá nhưng đây chỉ là lý thuyết thôi, Trần Minh cảm thấy tải trọng chỉ nên dừng ở 1-1.5 tấn hàng hoá dù sao công nghệ đóng bè ở thời cổ đại cũng khó mà tin được.


15 bè gỗ - tre ít nhất có thể trở được 15 tấn hàng hoá bao quát cả người.
Nếu chỉ đưa lương thực cùng người qua sông thì cũng coi là đủ dù sao . .. không ai quy định chỉ một chuyến sang sông, có thể đi nhiều chuyến.
Vấn đề là còn ngựa thì sao ?.


Cho nên chỉ riêng việc chuẩn bị bè gỗ ít nhất cũng khiến đại quân cắm rễ ở đây thêm 1 ngày.
“Chu tướng quân, nếu chúng ta không mang theo ngựa vậy có thể lập tức khuân lương thực, lại bắt đầu qua sông không ?”.


Trần Minh hỏi câu này, không chỉ Lý Bưu sững sờ mà Chu Thái cũng ngẩn người nhưng mà Chu Thái rất nhanh cũng nói.
“Bẩm Trần tướng quân, có thể sang sông bây giờ”.


“Nào nào, Trần tướng quân ngươi nói cái gì thế ? Chu tướng quân mau cản Trần tướng quân lại, làm sao có thể sang sông ? sang sông có phục binh a”
“Lại làm sao có thể bỏ ngựa lại ?”.
Lý Bưu ở bên cạnh vội chen ngang phản đối thậm chí còn đưa ánh mắt nhìn Chu Thái, hy vọng Chu Thái cản Trần Minh.


Thấy điệu bộ của Lý Bưu, Trần Minh cũng không giận, chỉ là có chút buồn cười.
Trần Minh đương nhiên biết ngựa không thể bỏ lại dù sao . .. đây là ngựa.


50 con ngựa thồ này không phải ngựa chiến, đa phần đều là ngựa đã già hoặc ngựa nhỏ không thích hợp ra chiến trường nhưng ngựa dù sao cũng là ngựa.
50 con ngựa có giá trị gấp không biết bao nhiêu lần so với 200 thạch lương thực thậm chí . . . mang Trần Minh ra bán cũng không bù nổi cái giá này.


“Lý tiên sinh cần gì thất thố như vậy ?”
“Chu tướng quân, bản tướng lệnh cho ngươi chuẩn bị binh mã, chất hàng qua sông”
“Về phần ngựa, trước không qua sông, Chu tướng quân lại chọn ra 50 tinh binh biết cưỡi ngựa ở lại thủ doanh trại, mỗi binh sĩ lại mang thêm 1 thạch lương thực”


“Chúng ta để lại 50 thạch trong doanh, 120 thạch còn lại chất lên bè, Chu tướng quân lại xem ta vượt sông”.
Trần Minh không muốn lại đợi, hắn muốn sang sông.
Dù sao hắn có thể đợi, tặc binh. . . chắc gì đợi được ?.
Một mực kéo, với Trần Minh là áp lực nhưng bên kia sao không áp lực ?.


Không nói đến phía Nam Bình thành có khả năng nhận được tin tức hay không, chỉ nói đến . . . cái đói.
Không đói ai đi làm tặc ? mà đói . . ai chịu được ?.
Đợi thêm 1 ngày, quân đội Trần Minh tuyệt không đói ch.ết nhưng tặc binh lại nhịn không được thì sao ?.
_ _ __ _ _ _


(Sửa lại chương 91, quân đội Trần Minh mang theo 200 thạch lương thực đi từ Long Biên huyện tới An Định huyện)
(200 thạch lương thực tương đương hơn 14 tấn lương thực, được mang theo trên 50 xe ngựa bao quát cả xe thuần đồ quân dụng)






Truyện liên quan