Chương 130 : Bạch Y Độ Giang (3)

Trần Minh muốn thay quần áo, hắn chọn mặc một thân bạch y ra chiến trận.
Bạch y chính là áo màu trắng nhưng mà nó cũng không phải thứ gì quá cao cấp, quá sang trọng cả.
Bạch Y Độ Giang là tích nổi tiếng nhất của Lã Mông, một trong những nhân vật quan trọng nhất ảnh hưởng đến cái ch.ết của Quan Vũ sau này.


Hình tượng này in đậm vào trong tiềm thức nhiều người nhưng mà ‘bạch y’ vốn chẳng là cái gì quá mức đặc thù.
Thực tế thì bạch y không phải vải tơ lụa đẹp đẽ được lên màu như các bộ phim ảnh về sau hoặc hình ảnh của các nho sĩ thời Tống sau này.


Bạch y tại thời Hán đơn thuần chỉ là vải gai màu trắng, để dễ tưởng tượng có thể nghĩ đến loại vải dùng làm bao bố, bao xi măng gì đó ở hậu thế, chất liệu hiển nhiên không giống nhau nhưng màu sắc chẳng khác gì mấy.


Loại vải này được dùng nhiều nhất ở các thương nhân, hầu hết thương nhân hay thương đội ở thời Hán mạt đều mặc bạch y.
Cái này cũng khá giống ‘Chữ Thập Đỏ’ đời sau, để tăng tính nhận diện đồng thời tránh bị quân lính tập kích mà thôi.


Dĩ nhiên bạch y cũng phải tuỳ lúc mà mặc, cũng không phải khoác lên bạch y là miễn nhiễm với chiến tranh, hầu hết thương nhân chỉ mặc bạch y khi đi qua các vùng đệm, các vùng tương đối hoà bình còn nếu đi tới vùng chiến sự thì đây chẳng khác gì bia tập kích cho đối phương dù sao thương nhân luôn đi song hành cùng tiền tài.


Lại nói đến tích Bạch Y Độ Giang, tích này thực tế là Lã Mông mặc bạch y đóng giả thương nhân, mượn thân phận này vòng qua trạm gác mà Quan Vũ đặt dọc Trường Giang.


Mượn thân phận thương nhân, bên trên cất chứa hàng hoá, bên dưới lại nhét binh sĩ sau đó len lén qua sông, vòng ra sau hậu phương của Quan Vũ.


Trần Minh đương nhiên không hạ thấp gì Lã Mông cả, hắn cũng không có học Lã Mông giả dạng thương nhân dù sao . . . thương nhân cũng sẽ không miễn nhiễm với giặc cướp thậm chí càng là con mồi béo bở.
Trần Minh chỉ muốn . . .mượn một chút hình ảnh của Lã Mông mà thôi, coi như xin chút may mắn.


Lã Mông qua sông được, Trần Minh hắn cũng sang được đúng không ?.
Ngoài ra, bạch y xác thật rất dễ kiếm, ngay trong quân doanh của Trần Minh cũng không ít dù sao trong quân của Trần Minh cũng có một bộ phận đến từ cường hào quanh Long Biên hỗ trợ, bọn họ đương nhiên cũng có ‘bạch y’.


Thay xong một bộ bạch y ở gian trong, Trần Minh đi ra gian ngoài, lúc này hắn liền thấy Lý Bưu đang cực kỳ gấp.
Lý Bưu vừa thấy Trần Minh đi ra, vội hướng về Trần Minh nói.
“Trần tướng quân, ngươi rốt cuộc đi ra rồi”.


Lý Bưu sau đó mới chú ý đến bạch y trên người Trần Minh, vẻ mặt không khỏi lộ ra sự cổ quái.
“Trần tướng quân, ngài đừng nói với ta ngài muốn đóng giả thương lái sang sông . .. việc này . .. việc này quá vô lý”.


Muốn đóng giả thương lái thì cũng được thôi nhưng phía loạn tặc có mù đâu mà không thấy Trần Minh từ doanh trướng đi ra ? đám loạn tặc có mù đâu mà không thấy từng bè lương thực qua sông ?.


Mà cho dù đám loạn tặc có mù đi chăng nữa thì Trần Minh lấy đâu tự tin đóng giả thương lái thì không bị loạn tặc công kích ?.


Phải biết đất Giao Chỉ hiện tại rất loạn nhất là mạn khu vực An Định huyện này, thương đội đi qua nơi đây đều là con mồi béo bở của loạn tặc, còn có người có gan đóng giả thương đội qua sông ?.


Dĩ nhiên cũng không phải thương đội không thể sang sông, những đoàn thương đội lớn chỉ cần có đủ thực lực vẫn có thể đi lại giữa Long Biên huyện cùng An Định huyện nhưng phàm là thương đội đi qua hai khu vực này thì tuyệt nhiên không ai dám mang theo lương thực.


Chỉ cần không mang theo lương thực cùng lượng lớn tiền tài thì rất khó bị loạn tặc nhắm đến dù sao thương đội lớn nhiều khi có cả trăm tên hộ vệ đi theo, so chiến lực mà nói cũng chưa chắc đã thua loạn tặc, tặc binh bình thường nào dám đụng các thương đội cỡ lớn ?.


Không chỉ có thể có thương vong mà còn bởi cho dù thắng thì cũng không biết giải quyết hàng hoá bọn họ mang tới như thế nào, loạn tặc cũng không thể bán đồ ra ngoài, cũng không thể học hành thương.


Ví dụ như Lý Bưu biết các thương đội lớn từ Dương Châu vẫn thỉnh thoảng có người đi tới Nam Bình thành.
“Lý tiên sinh, không biết tiên sinh đã chuẩn bị xong chưa, Trần mỗ hiện tại chuẩn bị xong rồi”.
Lý Bưu vì sao còn ở lại đây ? là bởi Trần Minh muốn kéo Lý Bưu sang sông cùng mình.


Lý Bưu hiển nhiên ch.ết sống không chịu nhưng khi Trần Minh rút đao ra, đao rút được một nửa thì Lý Bưu . . . cũng câm miệng.


Lý Bưu ở trong mắt Trần Minh rất có tác dụng, đầu tiên là Lý Bưu đại diện cho thế lực địa chủ hào cường của Long Biên huyện, nhân số của bọn họ tính cả gia đinh đi theo cũng có mấy trăm người.
Không ổn định được bọn họ thì chính Trần Minh cũng khó.


Lệnh vượt sông đã được đưa ra, đám hào cường này phản ứng mạnh mẽ nhất cho nên mới có chuyện đề cử Lý Bưu đi tới hỏi Trần Minh cho ra lẽ thậm chí thuyết phục Trần Minh.
Trần Minh tin tưởng, chỉ cần Lý Bưu đi ra doanh trướng thôi, doanh trướng của hắn tất loạn.


Cũng không phải là phản chẳng qua đám người kia rất khó phối hợp với Trần Minh, Lý Bưu là không thể ra doanh trướng.


Tiếp theo việc kéo Lý Bưu đi theo cũng có thể khiến đám cường hào địa chủ kia cảm thấy Trần Minh cùng Lý Bưu thương lượng tốt, cảm thấy Lý Bưu ‘biết việc gì đó mà bọn họ không biết’ cho nên cũng sẽ tạm an tâm theo dõi kỳ biến, bớt cho Trần Minh nhiều phiền phức.


Cuối cùng là ở thân phận của Lý Bưu.
Trần Minh đọc Tam Quốc, hắn biết sau lưng loạn tặc thường thường là có mặt của địa chủ cường hào, thế lực bản địa.


Không rõ Giao Chỉ có giống nhà Hán hay không nhưng ai biết được ? ai biết sau lưng loạn tặc có thể lực cường hào Long Biên không ? đặc biệt là Lý gia ?.
Lý gia dù sao cũng là một trong bốn họ lớn của Giao Chỉ, sức ảnh hưởng lớn lắm, nói bọn họ có một chân . .. cũng không phải vô lý.


Tâm hại người có thể không có nhưng tâm phòng người nhất định phải có, tốt nhất là mang Lý Bưu theo biết đâu đám người bên kia nhận ra Lý Bưu sau đó . . . trực tiếp không đánh ?.
“Trần tướng quân . . . việc này . . . xin tướng quân nghĩ lại”.


Lý Bưu dùng vẻ mặt cầu khẩn nhìn Trần Minh, hắn không dám sang sông bởi theo Lý Bưu .. . sang sông tất ch.ết.
Biết bên kia có phục binh lại còn có gan sang sông ? Lý Bưu tin tưởng Trần Minh gan lớn nhưng Lý Bưu hắn gan nhỏ, hắn còn muốn sống thêm mấy chục năm.


“Lý tiên sinh, Trần mỗ là người hoà nhã, Lý tiên sinh hiểu ?”
“Nếu Lý tiên sinh không muốn, Trần mỗ cũng không dám ép nhưng mà Lý tiên sinh thân ở trong quân chịu Trần mỗ điều động lại không tuân quân lệnh, theo lý nên chịu tội gì ?”.


Trần Minh thản nhiên cười mà ở một bên khác, Chu Thái vốn đang đứng thẳng như tượng cũng thản nhiên nói.
“Ở trong quân doanh không tuân lệnh chủ tướng, tất nhiên đáng tội ch.ết”
“Thiết nghĩ Lý gia chủ biết chuyện cũng không thể nói gì thậm chí Giả đại nhân biết chuyện thì Lý gia có lộc ăn”.


Chu Thái nói xong, hắn vươn bàn tay ra.
Lý Bưu theo bản năng muốn né tránh nhưng lại làm sao né tránh được ? bàn tay của Chu Thái như gọng kìm tóm vào gáy Lý Bưu sau đó bắt hắn như bắt gà.
“Để Chu mỗ giết ngươi tế cờ, răn đe toàn quân”.


Chu Thái biểu lộ cực kỳ hung ác còn Trần Minh lại chỉ thản nhiên cười.
Về phần Lý Bưu, người này đã sợ xanh cả mặt dù sao . . . mấy ai rơi vào hoàn cảnh này không sợ ?.
Chu Thái là người Chu gia, Chu Thái cho dù chặt hắn thì Lý Tiến lại có thể làm gì Chu Thái ? chẳng nhẽ còn muốn chống Chu gia ?.


Trần Minh là người của Giả Tông, Lý Tiến cho dù có thù hận thì có thể làm gì ? cùng lắm ở trong tối chơi chút chiêu thôi nhưng Giả Tông cũng không thể nào vì Lý gia mà xử tội Trần Minh.
Nói một câu khó nghe, Lý gia ở đất Giao Chỉ lại tính là cái đếch gì trước mặt Giả Tông ?.


Mấy trăm năm trước, bản thân Tô Định cũng không coi thế lực bản địa tại Giao Chỉ là gì, tất nhiên Tô Định sau này ăn quả đắng nhưng phải biết quyền lực của Giả Tông còn gấp mấy lần Tô Định.


Tô Định chỉ là thái thú một quận Giao Chỉ nhưng mà Giả Tông là thích sứ một châu, ai cao ai thấp vừa nhìn đã biết.
Cũng đừng nhìn Giả Tông hiền hoà mà nghĩ Giả đại nhân dễ chơi, làm quan nhà Hán giai đoạn này . . . lại có kẻ nào dễ chơi ?.


“Trần tướng quân . . . Chu tướng quân . . . chậm đã chậm đã . .. cái gì cũng có thể thương lượng”
“Lý mỗ nguyện theo, Lý mỗ nguyện theo, nguyện cùng Trần tướng quân sang sông”.
Thấy Lý Bưu biết điều, Chu Thái mới thả hắn ra, mà Trần Minh vội tiến lên nâng Lý Bưu sau đó vỗ vai Lý Bưu.




“Lý tiên sinh, Trần mỗ cũng không ép Lý tiên sinh, nếu Lý tiên sinh không muốn . . .”
“Lý mỗ muốn . . Lý mỗ muốn, Trần tướng quân cũng đừng nói nữa”.
Lý Bưu nhìn bộ mặt tươi cười của Trần Minh, nội tâm không khỏi phát hoảng.


Hai người Trần Minh cùng Chu Thái diễn lá mặt lá trái, cái này Lý Bưu sao có thể không nhìn ra nhưng nhìn ra xong hắn làm được gì ?.
“Đã như vậy, Lý tiên sinh theo ta ra ngoài thôi”
Trần Minh nói xong một thân bạch y nhãn nhã bước ra ngoài đại doanh.


Lý Bưu nhìn theo bóng lưng của Trần Minh không khỏi chần chờ nhưng khi ánh mắt lạnh lẽo của Chu Thái quét đến, hắn vội nhanh chóng bước theo.
Tiếp đó đến phiên Chu Thái đi sát sau lưng Lý Bưu thậm chí Chu Thái còn rút sẵn kiếm bên hông ra.


Trong mắt Chu Thái, Trần Minh có kỳ mưu qua sông, hắn tin tưởng tuyệt đối vào sư huynh của mình.
Mà nếu Lý Bưu sau khi ra doanh trướng có gan làm ảnh hưởng kỳ mưu của Trần Minh, Chu Thái tuyệt đối dám chém hắn.
Trần Minh còn muốn kinh doanh Giao Chỉ, có lẽ còn cố kị hay nghĩ trước nghĩ sau nhưng Chu Thái hắn lại sợ cái gì ?.


Giết người mà thôi, chung quy chỉ là đầu rơi xuống đất.






Truyện liên quan