Chương 131 : Thuật Pháp.

Trần Minh dẫn đầu đi ra doanh trướng, lúc này trước mắt Trần Minh là rất nhiều binh sĩ.
Binh sĩ dàn thành 10 hàng, mỗi hàng 10 người tổng là 100 người.
Trần Minh bước tới, hắn có thể nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của quân sĩ nhìn mình, mấy tháng này công sức của Trần Minh cũng không phải cho không.


Thời đại này còn chưa chân chính tính là loạn thế nhưng cũng đã gần lắm rồi, thời đại này binh sĩ chỉ cần có ăn, chỉ cần ai cho ngươi ăn no vậy ngươi sẽ trung thành với bọn họ nhưng Trần Minh nào chỉ cho binh sĩ ăn no ?.
Hắn cho những binh sĩ này rất nhiều thứ, cho những binh sĩ này cảm nhận được ‘hy vọng’.


Rất nhiều năm trước, ra nhập quân doanh tuy đúng là nguy hiểm nhưng cũng đồng nghĩa với thăng quan tiến tước thậm chí là khai đất phong hầu nhưng hiện tại thì sao ?.
Hiện tại ra nhập binh doanh chính là chịu khổ, chịu đòn thậm chí là chịu ch.ết.


Phải biết đội quân trước mặt Trần Minh vốn chỉ là chinh ích binh, còn chẳng có ai chủ động nhập ngũ.


Chủ động nhập ngũ cùng chinh ích binh có khác nhau rất lớn, chủ động nhập ngũ vậy thật sự tính là quân nhân, có lương đàng hoàng cho dù thời đại này cho dù quân nhân chính quy cũng khó mà cầm đến lương.


Chinh ích binh thì khác, bọn họ bị ép tiến vào quân đội thay cho lao dịch, đã như vậy lại làm sao có lương ? gia đình của bọn họ ở quê nhà cũng tuyệt không được nhờ gì thậm chí ngày ngày thấp thỏm lo lắng mới đúng.


Chinh ích binh từ xưa đến nay đều là pháo hôi, ăn khổ nhất, làm việc nguy hiểm nhất.
Nếu là bình thường, bao nhiêu trai tráng lại nguyện ý đi từ Ngô Quận tới Giao Chỉ làm binh đây ?.
Cuộc sống của những người này chỉ thật sự thay đổi khi Trần Minh tới, thật sự thay đổi khi gia nhập Phá Quân Doanh.


Không chỉ đồ ăn được đảm bảo, không chỉ chưa từng tự nhiên chịu đòn roi mà Trần Minh còn thật sự cùng binh sĩ ngồi xuống ăn uống, cùng binh sĩ trò chuyện.
Hắn ở ngay trước mặt binh sĩ dạy bọn họ bản lĩnh thật sự thậm chí dạy chúng binh sĩ cả chữ viết.


Đối với rất nhiều binh sĩ, đây chính là thanh thiên đại lão gia của bọn họ.
Bọn họ ít học, cũng ít đi ra ngoài, không biết thế gian này lớn thế nào, đất trời này lại rộng ra sao nhưng bọn họ biết tướng quân nhà mình là tốt nhất thiên hạ, vậy đủ rồi.


Đứng trước mặt 100 quân tốt, Trần Minh hít một hơi thật sâu.
Thú thật, Trần Minh cũng có áp lực lắm chứ, lần này qua sông Trần Minh muốn dùng kỳ mưu nhưng nếu thất bại thì sao ?.
Nếu thất bại, hắn sẽ mất rất nhiều rất nhiều chỉ là . . . Trần Minh vẫn muốn đi thử.


100 quân tốt trước mặt có thể coi là tinh binh hàng đầu của Trần Minh, sự cố gắng của bọn họ được Trần Minh cùng Chu Thái nhìn trong mắt trong những tháng qua.
Đây là tinh binh của Phá Quân Doanh, cũng có thể coi là tài sản lớn nhất của Trần Minh hiện tại ở thời kỳ Tam Quốc.


Dĩ nhiên nói là tinh binh cũng có giới hạn, Trần Minh cũng từng đem việc này hỏi qua Chu Thái.
Bởi Trần Minh cực quan tâm quân kỷ cùng phối hợp đoàn đội cho nên tinh binh của Phá Quân Doanh nhìn bên ngoài quả thật đẹp mắt hơn quân đội của Chu Tuấn.


Nói đơn giản hơn là Phá Quân Doanh của Trần Minh ‘đi điều lệ’ thì đẹp mắt hơn quân Chu Tuấn ngoài ra . . . không còn gì cả.
Ra chiến trường, binh lính của Chu Tuấn có thể dễ dàng đánh tan Phá Quân Doanh của Trần Minh dù sao chênh lệch giữa tân binh cùng lão binh vẫn là quá lớn.


Tân binh ban đầu có thể đẹp đẽ, thoạt nhìn thì tràn đầy tinh thần cùng sức sống nhưng đao thật thương thật chém nhau thì mới biết được, trải qua sự tẩy lễ của chiến trường thì mới biết có thể dùng hay không.


Nếu cho Trần Minh mấy năm, hắn chưa chắc đã muốn dùng kỳ mưu vượt sông mà hắn sẽ lựa chọn cường công.
Cường công thoạt nhìn tương đối ngu xuẩn nhưng đây cũng là cách thiết thực nhất để quân đội chính quy giải quyết loạn dân, chỉ tiếc Trần Minh trong tay không có binh, hắn cũng . . . tiếc binh.


“Các huynh đệ, tối qua ăn được, ngủ được không ?”.
Trần Minh hướng về chúng binh sĩ lên tiếng.
Chúng binh sĩ nhìn nhau vài giây sau đó đều đồng thanh hô lớn.
“Bẩm tướng quân, đêm hôm qua chúng ta đều ăn ngon, ngủ ngon”.
“Từ ngày đi theo tướng quân ta cũng không biết chịu đói là gì”


“Tướng quân yên tâm, ai có thể ngủ không ngon những lão Quách đảm bảo ngủ ngon, hắn ngủ say như lợn vậy”.


Âm thanh đáp lại lời Trần Minh có phần không đồng nhất cùng ồn ào nhưng cái này không quan trọng mấy dù sao hắn cũng không tuyển ra người đứng đầu cho đám binh sĩ này để mà thống nhất hồi báo.


Nếu đây là quân đội chính quy nhà Hán có lẽ sẽ than thân trách phận, trách cái thời tiết ch.ết toi này nhưng chinh ích binh thì khác.
Thời tiết này có gì mà không chịu được ? bọn họ ngày xưa ở quê nhà có khi còn khổ hơn nhiều.
“Ăn ngon uống sướng xong, liệu có dám theo bản tướng qua sông ?”.


Trần Minh đợi chúng binh sĩ yên ổn lại, hắn đặt hai tay ra sau lưng, lồng ngực hơi ưỡn lên, giọng nói vang vang.
“Dám”
“Có gì không dám”
“Tướng quân chỉ cần ra lệnh, chúng tiểu nhân nơi nào cũng dám đi”.


Đám binh sĩ trước mặt Trần Minh lại ồn ào dù sao . . . tân binh mà, tân binh vốn như nghé con, nghé con thì không sợ cọp.
“Cho dù bên kia có phục binh, phục binh bày sẵn thế trận đợi quân ta sang sông, các huynh đệ vẫn dám theo bản tướng sao ?”.


Trần Minh đưa tay lên, theo động tác tay của hắn chúng binh sĩ lập tức lại yên ổn lại, sau đó giọng của Trần Minh lại vang lên.
Lần này các binh sĩ có phần ngập ngừng hơn một chút nhưng sau đó bắt đầu đồng thanh hô.
“Dám”
“Dám”
“Dám’


Lần này thậm chí còn đồng đều hơn, Trần Minh cũng thoáng đưa ánh mắt nhìn kỹ một nam nhân trong đội ngũ.
Nam nhân này họ Quách, tên một chữ Hoè.
Quách Hoè là một trong những đội trưởng đầu tiên đi theo Trần Minh, cùng Lâm Vĩnh không khác mấy, ở trong Phá Quân Doanh cũng có vài phần uy vọng.


Quách Hoè chính là người đầu tiên hô ‘Dám’.
Khác với Lâm Vĩnh trẻ tuổi, đầu óc có phần dễ dùng thì theo Trần Minh nhớ, bản thân Quách Hoè năm nay đã 25-26 gì đó, tuổi tác này tại thời cổ đại cũng đã tính là trung niên.


Quách Hoè học chữ kém xa Lâm Vĩnh nhưng mà một thân bản lĩnh lại nổi trội hơn Lâm Vĩnh, ít nhất là ở mặt rèn luyện.
Lúc nãy có binh sĩ nói ‘lão Quách ngủ say như heo’ đại khái cũng chỉ Quách Hoè.


Nhìn chúng binh sĩ quyết tâm như vậy, thân là chủ tướng Trần Minh cũng cảm thấy vui vẻ trong lòng có điều hắn lại rất nhanh dơ tay lên ra hiệu chúng binh sĩ yên lặng.


“Vậy nếu bản tướng nói, bản tướng có một phép, không đánh cũng có thể khiến địch quân đầu hàng, để chúng ta qua sông không tốn một binh một tốt, các huynh đệ có nguyện tin tưởng hay không ?”.


Câu Trần Minh nói quá mức ‘ma huyễn’ nhưng mà thời đại này thật ra cũng không thiếu người tin vào pháp thuật.
Thời cổ đại không tin vào pháp thuật chẳng nhẽ còn đi tin vào khoa học ?.
Thế là lần này các binh sĩ trả lời càng nhanh, cũng càng đồng lòng.
“Tin tưởng”
“Tin tưởng”


“Tin tưởng”.
Âm thanh vang vọng cả một vùng hơn nữa sức sống mười phần dù sao . . . nếu không phải đánh trận mấy ai lại nguyện ý đánh trận ? nhất là khi chủ tướng nhà mình còn có ‘tài phép’ ?.


“Vậy tốt, chúng ta qua sông, các ngươi lập tức tản ra cùng các huynh đệ vận chuyển lương thực sau đó mang theo bè qua sông, trước mắt tạo thành tổ đội lấy 6 người mỗi bè”


Trần Minh ra lệnh một tướng, chúng binh sĩ vội theo lệnh hắn hành động, lúc này trước sân lớn cũng chỉ còn Trần Minh, Chu Thái cùng Lý Bưu.
Tất nhiên đây chỉ là trước đại doanh của Trần Minh, trên thực tế có rất nhiều ánh mắt đang quan sát.


Phần nhiều ánh mắt là các binh sĩ khác, bọn họ tất nhiên lấy Trần Minh làm chủ nhưng một phần chính là hào cường cùng địa chủ xung quanh Long Biên huyện.
Đám người này đều đang nhìn Lý Bưu, đang đợi Lý Bưu cho một câu giải thích hoặc ít nhất cũng trao đổi gì đó với bọn họ.


“Chu tướng quân, tướng quân lại đi cùng Lý tiên sinh, nói với mấy vị bằng hữu ngoài kia một câu”.
Trần Minh thu hồi tầm mắt, hắn xoay lưng hướng về Chu Thái nhẹ giao phó sau đó lại liếc nhìn Lý Bưu.


Lý Bưu bị ánh mắt của Trần Minh quét qua thì khổ không thể tả, hắn tất nhiên biết Trần Minh đang muốn gì từ hắn dù sao Lý Bưu cũng không ngốc.
Lý Bưu biết Trần Minh muốn hắn giúp ổn định đám người kia.
“Lý tiên sinh, chúng ta đi thôi”.


Chu Thái nhoẻn miệng cười chỉ là nụ cười của Chu Thái có phần đáng sợ với Lý Bưu, tiếp đó Chu Thái đưa tay ra nắm lấy tay Lý Bưu, cứ như vậy hướng về phía trước.


Thời đại này ‘nắm tay’ cũng không phải vấn đề gì quá nhạy cảm, ít nhất là nam nhân với nam nhân cũng không nhạy cảm thậm chí còn lộ ra thân mật, không phải ngẫu nhiên Lưu Bị làm hành động này suốt.


Chu Thái nắm tay Lý Bưu dẫn đi, hành động này người ngoài nhìn vào còn tưởng Chu Thái cùng Lý Bưu thân thiết với nhau đây này, chỉ có Lý Bưu là khổ không thể tả.


Cánh tay Chu Thái như kìm sắt vậy khiến Lý Bưu không có cách nào cục cựa thậm chí Lý Bưu lúc này bởi vì đau đớn dẫn đến đầu óc hắn thanh tỉnh rất nhiều.




Trong một thoáng chốc, Lý Bưu tính chạy về mắng chửi Trần Minh cùng Chu Thái một phen trước mặt những phú hào Long Biên huyện đi cùng sau đó gọi thân binh Lý gia chạy về Long Biên huyện, hắn không muốn theo Trần Minh cùng điên, không muốn qua sông.


Chỉ là Lý Bưu lúc này lại không có gan này nữa, hắn chỉ cần nói lời gì không phải, Chu Thái tất chém hắn.


Cho dù Lý Bưu gọi hết gia đinh Lý gia chạy lại thì sao ? Chu Thái y nguyên vẫn chém hắn thậm chí toàn bộ gia đinh Lý gia đều ch.ết thảm trong quân doanh, tuyệt không ai dám nói một lời, không ai dám vì hắn đi nhặt xác.


Trần Minh giết người có lẽ có cố kỵ nhưng Chu Thái có cái ‘gốc’ Chu gia, hắn giết người ai lại có gan nói gì ? Chu Tuấn là vua không ngai hiện nay của toàn bộ Giao Châu đây này.


Cùng lắm Chu Thái giết người xong ném cho Lý Bưu cái tội ‘cấu kết tàn dư loạn tặc Lương Long’ khi đấy mọi việc đều thuận lý thành chương thậm chí Lý gia biết chuyện còn phải không tiếc tài sản đi lo lót việc này, cầu mong tai qua nạn khỏi chứ cũng đừng nghĩ đến việc tìm Chu Thái phiền phức.






Truyện liên quan